
Huyền Thoại về lời sấm truyền và Đại Chiến Thần Voi
______________
Cạch!
Tiếng cây quyền trượng bằng đá của Vua Trụ Thạch nện mạnh xuống sàn Thung Lũng Trung Tâm, âm thanh trầm đục như một lời phán quyết. “Trái Tim Voi Thần chắc chắn là sự kiên định!” ông gằn giọng, đôi mắt nhìn trừng trừng vào các vị vua khác. “Chỉ có củng cố phòng thủ, tiết kiệm tài nguyên và trụ vững mới là con đường sống!”
“Thật hèn nhát!”
Một giọng khinh miệt vang lên. Vua Tiên Phong cười khẩy, tay đặt lên chuôi gươm nạm ngà voi. “Lời sấm truyền nói về kẻ TÌM THẤY, đó là một cuộc chinh phạt! Trái Tim là chiến lợi phẩm dành cho kẻ mạnh nhất, không phải chỗ cho lũ rùa rụt cổ!”
“Tại sao cứ phải là gươm đao?” Vua Trí Phú xoa hai bàn tay béo mập vào nhau, mắt lóe lên tia tính toán. “Nước là vàng, thưa các vị. Một liên minh thương mại mới là Trái Tim thực sự, là dòng chảy của sự thịnh vượng!”
“Thịnh vượng xây trên một cơ thể bệnh tật thì có ích gì?” một giọng nói nhẹ nhàng nhưng đầy sức nặng cất lên. Vua Dưỡng Sinh của Thung Lũng An Lành lắc đầu, tay ông nâng niu một mầm cây non. “Mặt đất đang ốm yếu. Chúng ta phải tìm ra loại thảo dược thần kỳ, thứ có thể chữa lành cho Voi Thần từ bên trong. Trái Tim chính là sự nuôi dưỡng và hài hòa.”
“Chữa lành sao được khi độc tố vẫn còn đó?” Vua Thanh Tẩy của Xứ Chổi Thiêng phản bác, giọng ông sắc lẻm như một nhát chổi quét qua sàn đá. “Gốc rễ của cơn hạn này là sự ô uế, một sai lầm nào đó trong quá khứ đã làm vấy bẩn thế giới. Chúng ta phải thực hiện một cuộc Đại Thanh Tẩy, quét sạch mọi thứ tà uế. Trái Tim Voi Thần là sự thuần khiết tuyệt đối!”
Bất chợt, một giọng nói quyền uy băng giá cất lên, át đi mọi tiếng xì xào. Nữ Hoàng Minh Kiến đứng dậy, đôi mắt bà sáng rực như hai vì sao. “Tất cả các người đều mù quáng! Các nhà tiên tri của ta đã NHÌN THẤY nó. Một viên ngọc ẩn trên đỉnh Ngọn Núi Vô Tận. Chỉ có thị lực của chúng ta mới có thể dẫn đường.”
“Thị lực có thể bị ảo ảnh đánh lừa, thưa Nữ Hoàng.”
Vua Lắng Nghe, người nãy giờ chỉ im lặng trong góc, chậm rãi đáp, giọng ông trầm khàn như tiếng vọng từ ngàn xưa. “Sách cổ của chúng tôi lại GHI LẠI rằng Trái Tim không phải vật chất. Nó là một bài ca bị lãng quên… một tần số có thể chữa lành mặt đất.”
Cuộc cãi vã bùng nổ. Chân đối đầu Ngà, Mắt đối đầu Tai, Vòi đối đầu Đuôi. Không ai chịu nhường ai, mỗi người đều ôm chặt lấy chân lý của riêng mình như một báu vật.
Để hiểu được ngọn nguồn của sự chia rẽ định mệnh này, phải biết rằng thế giới của họ không phải là một hành tinh vô tri. Đó là cơ thể sống của một thực thể Thần Thánh mang hình hài Voi Khổng Lồ, và mỗi vương quốc là một bộ phận trên cơ thể vĩ đại đó.
Và giờ đây, cơ thể ấy đang lên một cơn sốt khủng khiếp.
Một cơn Đại Hạn Hán đang thiêu đốt các vương quốc, để lại những vết thương nứt nẻ trên mặt đất. Lời sấm truyền vang lên như một tia hy vọng mong manh: chỉ có kẻ nào tìm thấy Trái Tim Của Voi Thần mới có thể ra lệnh cho mây mưa và cứu rỗi thế giới.
Đó là lý do Hội nghị khẩn cấp được triệu tập. Và đó cũng là lý do nó tan rã trong hỗn loạn.
Giữa đám đông đang dần giải tán, chỉ có một người không hề do dự. Vua Tiên Phong rút phắt thanh gươm của mình ra, ánh thép lóe lên dưới ánh mặt trời gay gắt. Ông ta không nhìn ai cả, chỉ nhìn về phía những vùng đất xa xôi.
Trong đầu ông ta, con đường đã quá rõ ràng.
Không một lời tuyên chiến, Lãnh Địa Mũi Nhọn bắt đầu một cuộc đại chinh phạt tàn bạo. Gót sắt của họ nghiền nát sự kháng cự, ngọn giáo của họ chiếm lấy kho lương. Lần lượt, các vương quốc gục ngã.
Đứng trên đỉnh cao quyền lực, Vua Tiên Phong ra một sắc lệnh vĩ đại: Tất cả tài nguyên nước còn lại của thế giới phải được dẫn về kinh đô của ông ta để tạo ra một Hồ Chiến Thắng khổng lồ, một công trình vĩ đại chứng tỏ quyền lực của kẻ mạnh nhất.
Từ khắp nơi, những dòng nước quý như sinh mệnh được chuyển đi. Tại kinh đô Mũi Nhọn, một biển nước nhân tạo lấp lánh ra đời. Và điều kỳ diệu đã xảy ra. Sức nóng của mặt trời thiêu đốt khiến nước trong hồ bốc hơi, tạo thành những đám mây khổng lồ. Nhưng những đám mây này không trôi đi đâu cả, chúng chỉ quần tụ trên bầu trời Lãnh Địa Mũi Nhọn.
Một cơn mưa nhân tạo trút xuống, chỉ riêng cho vương quốc của kẻ chiến thắng.
Cỏ cây mọc lại, đất đai khô cằn trở nên màu mỡ. Trong khi cả thế giới chìm trong đại hạn, Lãnh Địa Mũi Nhọn trở thành một ốc đảo xanh tươi. Vua Tiên Phong mở những bữa tiệc xa hoa bên bờ Hồ Chiến Thắng, cười ngạo nghễ trước thành quả của mình. Ông ta đã chứng minh được chân lý: Sức mạnh tuyệt đối mang về nguồn sống.
Trong khi đó, ở các vương quốc bại trận, sự thống khổ đã lên đến đỉnh điểm. Người dân thắt lưng buộc bụng, chắt chiu từng giọt sương còn sót lại, ngước nhìn lên hình hài Voi Thần lờ mờ trên trời và thầm lặng cầu xin. Họ không cầu chiến thắng, chỉ cầu một chút lòng thương xót. Khắp các chiến trường cũ, xác của hàng vạn binh sĩ và dân thường bắt đầu thối rữa dưới cái nắng gay gắt. Không ai còn sức để chôn cất họ.
Và rồi, một thứ vô hình bắt đầu bốc lên từ những xác chết đó. Không phải khói, mà là hơi thở của oán hận, nỗi đau của sự hủy diệt. Làn hơi độc đó bay lên trời, hòa quyện vào những đám mây đang hình thành trên Hồ Chiến Thắng.
Giữa bữa tiệc ăn mừng chiến thắng linh đình bên bờ hồ, một Nhà Chiêm Tinh Già của Thị Quốc Thiên Nhãn đã bị chinh phục được áp giải đến trước mặt Vua Tiên Phong. Lão không quỳ, chỉ nhìn thẳng vào mắt kẻ thống trị, giọng nói khô khốc:
“Thưa bệ hạ, ngài đã lấy nước bằng máu, tạo ra mưa từ oán hận. Voi Thần đang bị tổn thương. Ngài đã sai rồi, và sự trừng phạt sẽ sớm giáng xuống.”
Vua Tiên Phong phá lên cười, một tràng cười ngạo nghễ vang vọng khắp mặt hồ. Ông ta phẩy tay:
“Lão già lẩm cẩm\! Chân lý của ta đang rơi xuống từ trên trời kia kìa\! Lui\!”
Ông ta hí hửng quay đi, tiếp tục bữa tiệc. Nhưng khi ánh mắt ông ta nhìn xuống Hồ Chiến Thắng, nụ cười trên môi chợt đông cứng. Mặt hồ trong xanh ban nãy giờ đây lờ mờ những vệt đen kịt như mực Tàu đang loang ra từ đáy.
Ông ta chau mày, cho rằng có kẻ phá hoại. “Có kẻ đã hạ độc nguồn nước\!” – Ông ta gầm lên và ra lệnh cho binh lính lùng sục khắp nơi. Nhưng họ không tìm thấy gì cả. Những vệt đen ngày một lan rộng, và nước trong hồ bắt đầu bốc lên một mùi hôi tanh nồng nặc.
Vài ngày sau, tai họa thực sự ập đến. Đầu tiên là những người lính canh gác quanh hồ, rồi lan ra cả kinh thành, trên da họ bắt đầu nổi những nốt mẩn đỏ, rồi vỡ ra thành những vết ghẻ lở ngứa ngáy đến điên dại. Dịch bệnh lan đi như một cơn cháy rừng. Tiếng rên la, gãi sột soạt và những lời thì thầm sợ hãi vang lên khắp nơi: “Là lời nguyền của Voi Thần… Lời nguyền của Voi Thần…”
Chính Vua Tiên Phong cũng không thoát khỏi. Những vết ghẻ lở hành hạ thân thể ông ta cả ngày lẫn đêm. Cơn ngứa thể xác hòa cùng nỗi đau của một kẻ thấy đế chế của mình mục ruỗng từ bên trong khiến ông ta như phát điên. Trong một đêm đau đớn đến tột cùng, ông ta loạng choạng bước ra bờ hồ độc, thân thể đầy những vết thương đang rỉ nước, ngửa mặt lên trời và gầm lên một tiếng báng bổ rung chuyển đất trời:
“THẰNG VOI KIA\! NGƯƠI DÁM TRÊU TỨC TA SAO? TA LÀ KẺ ĐÃ CHINH PHẠT THẾ GIỚI NÀY BẰNG SỨC MẠNH CỦA CHÍNH MÌNH\! TA LÀ CHÂN LÝ\! NGƯƠI CHỈ LÀ MỘT TRUYỀN THUYẾT MỤC NÁT, CÂM LẶNG VÀ VÔ DỤNG…
Hết tập 1




Đánh giá
Chưa có đánh giá nào.