
TẬP 2
“Cơ hội đây rồi! Chuẩn bị!” An Nhiên hét lên giữa tiếng gầm rú của vũ trụ. Tranh thủ lúc Hư Vô Thần đang bị các vị thần Trật tự khác cầm chân, nàng dồn hết sức lực còn lại vào cây gậy quyền năng, một cánh cổng thời gian méo mó mở ra.
…Nhưng khi họ chuẩn bị lao vào vòng xoáy thời gian, Hư Vô Thần, trong cơn điên tiết, đã kịp tung ra một đòn tấn công cuối cùng. Một sợi roi bằng năng lượng hư vô thuần túy xuyên qua mọi lớp phòng thủ, quất trúng cả ba người họ ngay khoảnh khắc họ nhảy vào cánh cổng.
Hiện tại, trên nóc nhà của Trầm Sa Phủ, năm 2222.
Họ ngã ra, hơi thở hổn hển. Khung cảnh hỗn loạn của Thiên Đàng nguyên thủy biến mất, chỉ còn lại màn mưa axit và bầu trời bệnh tật quen thuộc. Họ đã trở về.
“Chúng ta… làm được rồi,” Chiến Phong thở dốc, rồi chàng bỗng khựng lại, kêu lên một tiếng đau đớn.
Chàng nhìn xuống cánh tay mình. Một vết sẹo dài, đen kịt như một vết nứt của không gian, đang từ từ hiện ra trên linh thể của chàng, tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. “Cái gì thế này…? Vết sẹo này… nó không có ở đây lúc trước.”
An Nhiên cũng cảm thấy một cơn đau rát bỏng sau lưng. Nàng kinh hãi nhận ra một vết sẹo tương tự cũng đang hình thành trên người mình. Nàng nhìn sang Thiên Kết, người đang đứng cạnh đó. Chàng cũng đang nhìn xuống ngực mình, nơi một cảm giác đau đớn ma quái đang lan tỏa.
An Nhiên, với trí tuệ của mình, đã hiểu ra. Gương mặt nàng tái đi vì kinh hãi.
“Chúng ta đã thoát khỏi quá khứ…” nàng thì thầm. “…nhưng không thoát khỏi vết thương của nó.”
Nàng nhìn Chiến Phong, giọng nói run rẩy. “Bản thể của chúng ta ở quá khứ đã bị thương trong đòn đánh cuối cùng. Vì chúng ta và họ là một, nên vết thương đó đã theo chúng ta xuyên qua cả năm nghìn năm thời gian để khắc vào linh thể hiện tại.”
Vết sẹo của Hư Vô Thần không chỉ là một vết thương. Nó đã tạo ra một lỗ hổng tâm linh, một sự kết nối ép buộc. Và ngay lập tức, một làn sóng của sự cay đắng, phẫn uất, và một lòng căm thù lạnh lẽo như băng giá đột ngột tràn vào tâm trí họ. An Nhiên kinh hãi, nàng nhìn xuống đường, nơi Thiên Kết vẫn đang đứng bất động trong mưa, toàn thân tỏa ra một luồng sát khí vô hình. “Nó là của chàng!”
Toàn bộ địa ngục nội tâm mà Thiên Kết đang trải qua giờ đây cũng là địa ngục của họ.
Đoạn 5: Danh Dự Chiến Thần
…Thiên Kết không gục ngã. Chàng đứng đó, giữa làn mưa. Bản năng chiến binh bị lãng quên của chàng đã trỗi dậy. Nhưng đây không phải là cơn thịnh nộ mù quáng muốn hủy diệt. Sau cú sốc đầu tiên, một sự kiên định lạnh lùng lắng xuống trong chàng. Chàng đã mất đi ký ức, nhưng chàng vẫn giữ lại cốt cách. Chàng tự đặt ra một quy tắc: Chàng sẽ không để ai chà đạp lên mình nữa, chàng sẽ chiến đấu để bảo vệ danh dự, nhưng chàng sẽ không giết ai.
Thế giới đầy rẫy những linh hồn mang mối thù vô cớ từ tiền kiếp nhanh chóng cho chàng cơ hội để thực thi quy tắc đó.
Một gã du côn (linh hồn kẻ thù cũ) cố tình gây sự, nhổ nước bọt xuống chân chàng. Thiên Kết đối mặt với hắn. Cuộc ẩu đả nổ ra. Thiên Kết, dù kiệt sức, vẫn di chuyển với sự chính xác của một bậc thầy. Chàng né mọi đòn tấn công, nắm bắt mọi sơ hở. Chàng hoàn toàn áp đảo đối thủ. Ngay khi chàng chuẩn bị tung ra một đòn quyết định để hạ gục đối thủ một cách danh dự, một cơn chần chừ chợt lóe lên trong đầu chàng – một thoáng nhân từ do An Nhiên khẽ gieo vào. Khoảnh khắc đó là đủ. Một tên đồng bọn của gã du côn từ phía sau lao tới, dùng một thanh sắt đập mạnh vào lưng Thiên Kết. Chàng gục xuống, và trận chiến kết thúc bằng những cú đá hèn hạ vào một người đã mất khả năng chống cự.
Một lần khác, trong một cuộc tranh chấp, chàng chấp nhận một cuộc đấu tay đôi công bằng trước mặt nhiều người. Đối thủ của chàng, một linh hồn thù địch từ tiền kiếp, lao vào với những đòn thế hung hãn.
Thiên Kết không ra đòn hiểm, chỉ lách người, một chuyển động xoáy nhẹ như nước. Trong chớp mắt, chàng đã vô hiệu hóa đối thủ, một tay khóa chặt khuỷu tay của hắn trong một thế có thể bẻ gãy bất cứ lúc nào. Sự áp đảo là tuyệt đối. Gã du côn hoảng sợ, cảm nhận được cái chết cận kề.
“Thua! Tao thua! Tha cho tao!” – Hắn la lên, giọng đầy sợ hãi.
Nghe thấy lời xin thua, bản năng của một chiến binh danh dự trong Thiên Kết trỗi dậy. Chàng khẽ thở ra, buông lỏng tay.
Nhưng ngay khoảnh khắc đó, đối thủ của chàng đã ăn gian. Vừa được thả ra, hắn lập tức cúi xuống, vơ một vốc cát bụi bẩn dưới đất rồi quay người ném thẳng vào mặt Thiên Kết.
Hành động hèn hạ đó diễn ra quá nhanh. Cát bụi lọt vào mắt khiến chàng loạng choạng lùi lại, tạm thời bị mù. Gã kia thấy vậy liền lao tới, tung ra hai cú đá hiểm hóc. Nhưng cơ thể của một chiến binh ghi nhớ. Dù không nhìn thấy gì, Thiên Kết vẫn theo bản năng giơ tay lên đỡ được cả hai đòn một cách chính xác.
Chàng vẫn có thể chiến thắng.
Nhưng đúng lúc đó, một người bạn quen biết của chàng trong khu ổ chuột, một người luôn mang vẻ mặt tiêu cực, bỗng chạy ra từ đám đông. Anh ta tóm lấy tay Thiên Kết.
“Thôi, về đi! Đánh không lại đâu, Thiên Kết!”
Người bạn này không cho chàng cơ hội phản công, cứ thế kéo chàng đi xềnh xệch ra khỏi đám đông trong sự ngỡ ngàng của chàng. Phía sau, gã du côn kia đang vênh váo tự nhận mình là người chiến thắng.
Và điều kỳ lạ nhất đã xảy ra.
Trong mắt những kẻ chứng kiến, họ không thấy một Thiên Kết chiếm ưu thế. Họ không nghe thấy lời xin thua. Họ chỉ thấy một cuộc ẩu đả, và rồi Thiên Kết bị ném cát vào mặt, loạng choạng, và được một người bạn kéo đi trong thất bại. Tiếng xin thua của kẻ gian lận dường như chưa bao giờ tồn tại.
Trên cao, An Nhiên khẽ thở dài, hạ bàn tay đang che mờ tâm trí của đám đông xuống. Lại một lần nữa, họ đã phải can thiệp. Không chỉ ngăn cản chàng chiến thắng, mà còn phải đảm bảo rằng thất bại của chàng phải là một sự sỉ nhục trọn vẹn. Đó là chàng đã nếm nếm lại nỗi sỉ nhục của những kẻ mà chàng từng đánh bại 1 cách nhục nhã trong tiền kiếp.
Cứ như vậy, hết lần này đến lần khác. Thiên Kết không bao giờ thua trong một cuộc chiến công bằng. Chàng luôn thua bởi sự đánh lén và ăn gian. Chàng bị sỉ nhục, bị khinh bỉ là một kẻ thất bại, một kẻ chỉ được cái miệng nhưng luôn thua trận. Người ta cười nhạo chàng vì “không dám đánh lộn” một cách tàn độc như những kẻ khác.
Trên cao, Chiến Phong gầm lên trong sự phẫn uất. “Thật bất công! Chàng đã chiến đấu một cách danh dự! Chàng đã nương tay! Ấy vậy mà chúng ta lại để cho những kẻ hèn hạ đó chiến thắng? Vai trò của chúng ta là gì khi để cho cái ác đắc thắng như vậy?”
“Đó chính là bài học, Chiến Phong,” An Nhiên đáp, giọng nói của nàng cũng nhuốm màu đau đớn khi cảm nhận được sự uất ức của Thiên Kết. “Kiếp trước, chàng là một chiến binh dùng sức mạnh áp đảo để chiến thắng. Kiếp này, chàng đã chọn con đường danh dự. Nhưng chúng ta phải cho chàng thấy rằng, trong một thế giới đã mục ruỗng, ngay cả ‘danh dự’ của một chiến binh cũng là không đủ.”
Nàng nhìn xuống người chiến binh đang thất bại dưới kia. “Chàng phải học cách chiến thắng mà không cần phải giao chiến. Chàng phải tìm một sức mạnh còn lớn hơn cả danh dự của một chiến binh. Sức mạnh của sự hóa giải, chứ không phải sự đối đầu.”
Đêm đó, sau một trận thua vì bị lừa vào một cái bẫy và bị hạ gục bởi số đông, Thiên Kết lê bước một cách vô định. Chàng dừng lại trước một cửa hàng bỏ hoang, nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình qua một tấm kính cáu bẩn, nứt nẻ. Chàng tự hỏi bản thân
“Tại sao chính nghĩa lại thua cuộc? Tại sao lòng nhân từ lại dẫn đến thất bại?”
Hình ảnh trong gương trả lời chàng bằng một sự im lặng tàn nhẫn. Đó không phải là gương mặt của một chiến binh, mà là một kẻ thất bại bầm dập. Lý tưởng mà chàng cố gắng níu kéo đã tan vỡ, để lại một khoảng trống hoác. Chàng từ từ giơ tay lên, áp vào mặt kính lạnh lẽo như thể muốn chạm vào con người xa lạ bên trong.
Chàng mấp máy môi, một câu hỏi không thành tiếng: “Ngươi… là ai?”
Hình ảnh phản chiếu không trả lời. Chàng đấm vào tấm kính, mặc cho những cạnh vỡ có thể cứa vào da thịt. Sự bất lực tột cùng xâm chiếm lấy chàng.
giữa nỗi đau thể xác và sự vỡ vụn của lý tưởng, hai vị thiên thần canh gác cũng đang quằn quại. Lò rèn này, đang thiêu đốt cả cốt cách của một anh hùng.
Đoạn 6 : Lôi hỏa luyện Kim Đao
Lời nói của An Nhiên treo lơ lửng trong màn mưa axit, nặng trĩu như một lời phán quyết. Nhiệm vụ đã được định đoạt. Lò rèn đã được nhóm lên, và giờ đây, cả ba người họ đều ở trong đó.
Ở dưới mặt đất, Thiên Kết, người không hề hay biết mình vừa trở thành trung tâm của một cuộc tôi luyện đầy bi ai, chỉ biết làm theo bản năng của một linh hồn đang cạn kiệt.
Và bản năng đầu tiên của một linh hồn bị dồn vào chân tường là sự phản kháng. Nhưng thế giới ung thư mục nát này dường như có một ác ý vô cớ với chàng. Loài người, từ xa lạ đến thân quen, luôn xăm soi, dè bỉu, nói xấu, vu khống, khinh bỉ và sỉ nhục chàng. Sự đối xử tàn nhẫn đó đã dập tắt mọi thứ trong cõi lòng chàng, chỉ chừa lại một ham muốn duy nhất: hủy diệt. Hủy diệt cái thế giới đã chà đạp lên mình. Chàng sẵn sàng đánh nhau với bất cứ kẻ du côn gây hấn nào. Nhưng mỗi khi chàng lao vào, nắm đấm đã siết chặt, thì một hòn đá “vô tình” ngáng chân, một cơn choáng váng bất chợt ập đến, hay một tiếng động lớn khiến chàng mất tập trung… Các thiên sứ, trong nỗi đau khổ sẻ chia, đã không cho phép chàng sa vào con đường bạo lực. Chàng luôn thất bại, trông như một kẻ yếu đuối và đáng thương hại trong mắt kẻ thù.
Bị tước đoạt quyền được chiến đấu ở thế giới thật, ngọn lửa hận thù của chàng, không có nơi để giải tỏa, bắt đầu thiêu đốt chính linh hồn mình.
Cơn hận thù không thể tự tạo ra năng lượng, nó chỉ biết thiêu đốt. Linh hồn của Thiên Kết, vốn đã trống rỗng, giờ đây cạn kiệt. Chàng không còn “nguồn sống”. Để tồn tại, để tiếp tục nuôi dưỡng ý định trả thù, chàng tìm đến một nguồn năng lượng khác, một nguồn năng lượng vay mượn từ sự hủy diệt giả lập.
Mỗi ngày, Thiên Kết giam mình trong một khoang game thực tế ảo tồi tàn, khoác lên mình bộ chiến giáp robot “Huyết Thần” và lao vào những trận chiến vô tận của “Huyết Chiến Tương Lai”. Ở đó, chàng là một vị thần. Lưỡi đao plasma trong tay chàng chém nát kẻ thù, súng ion gầm rít, và mỗi một vụ nổ, mỗi một mạng ảo bị triệt hạ, lại bơm vào huyết quản chàng một liều adrenaline độc hại. Chàng lấy năng lượng từ sự chém giết, lấy sức sống từ sự hủy diệt.
Số tiền ít ỏi kiếm được từ game, chàng dùng để cố gắng len lỏi vào thế giới ngầm. Chàng cần tiền, cần quyền thế để bắt đầu kế hoạch trả thù. Nhưng một bức tường vô hình nào đó luôn chặn đứng chàng lại. Một phi vụ buôn lậu sắp thành công thì cảnh sát ập đến vào phút chót. Một gã đầu sỏ xã hội đen vừa gật đầu thu nhận thì đột nhiên thay đổi ý định, nhìn chàng bằng ánh mắt khinh bỉ. Chàng không làm được gì. Mọi con đường dẫn đến quyền lực và tội ác đều bị bịt kín một cách phi lý.
Đã bất lực trong việc làm điều ác, chàng lại càng bất lực hơn trong cuộc sống thường ngày. Người đời xa lánh chàng như một kẻ thất bại lập dị. Bọn du đãng trong khu ổ chuột Vô Vọng xem chàng như một bao cát để trút giận, thường xuyên chặn đường ăn hiếp, trấn lột.
Chàng không thể làm gì. Không thể mạnh mẽ hơn, không thể giàu có hơn, không thể ác độc hơn. Hoàn toàn bất lực.
Đêm đó, sau một trận đòn bầm dập, Thiên Kết lê bước trong cơn mưa axit. Nỗi đau thể xác chẳng là gì so với cơn đau đang cào xé trong lồng ngực. Hình ảnh Linh San và nụ cười tàn nhẫn của nàng lại hiện về, rõ như một vết cắt mới. Tình yêu duy nhất mà chàng dốc cạn linh hồn để níu kéo, thứ ánh sáng duy nhất trong đời chàng, đã phản bội chàng.
“Tại sao?!”
Chàng gầm lên với bầu trời màu vàng úa bệnh tật. Không có câu trả lời. Chỉ có tiếng mưa xè xè trên da thịt. Cảm giác bất lực và tủi nhục dâng lên đến đỉnh điểm. Chàng điên cuồng đấm vào ngực mình, thùm thụp, mong rằng có thể nghiền nát được trái tim đang đau đớn bên trong.
Mưa axit rát bỏng, thấm vào những vết thương, tạo ra những nốt phồng rộp, lở loét. Nhưng Thiên Kết dường như không cảm thấy. Chàng thậm chí còn thấy biết ơn. Cơn đau thể xác này, ít nhất, là thật. Nó hữu hình. Chàng có thể dùng nó để tạm thời khỏa lấp đi nỗi đau vô hình trong tâm hồn, thứ đang muốn xé nát chàng ra từ bên trong.
Trên nóc một tòa nhà chọc trời, hai vị thiên thần không còn chỉ quan sát. Họ đang phải chịu đựng.
Vết sẹo hư vô đã kết nối họ với Thiên Kết. Họ cảm nhận được từng cú đấm chàng phải chịu, cảm nhận được từng lời sỉ nhục, và giờ đây, họ đang phải hứng chịu toàn bộ cơn sóng thần của sự tuyệt vọng và lòng căm thù của chàng. Sau chuỗi ngày dài bị tra tấn bởi những cảm xúc không phải của mình, ngay cả các vị thần cũng đi đến giới hạn.
Chiến Phong, vị tướng sấm sét, vùi mặt vào hai bàn tay, bờ vai rung lên. Chàng than thở, một lời cầu nguyện tuyệt vọng vào cõi hư không:
“Ôi, ta chịu hết nổi rồi! Ai đó cứu ta với! Nỗi đau này tới bao giờ mới chấm dứt? Trời ơi, cứu con!”
Bên cạnh, An Nhiên không nói lời nào. Nàng chỉ ngồi đó, lặng lẽ. Và trên gương mặt thanh tú của một vị thần chưa từng biết đến bi lụy, nước mắt bắt đầu lăn dài…
Thời gian ở Trầm Sa Phủ là một dòng sông axit, không chỉ bào mòn kim loại, mà còn bào mòn cả ký ức và cảm xúc. Không ai biết Thiên Kết đã sống trong sự khốn khổ đó bao lâu, nhưng nó đủ lâu để ngọn lửa hận thù trong chàng lụi tàn, chỉ còn lại một lớp tro tàn nguội lạnh. Nỗi đau về Linh San, ý định trả thù, tất cả đã bị chôn vùi dưới sự mài mòn của bất lực và cô độc. Chàng không còn nhớ rõ nữa.
Linh hồn chàng, sau khi bị nung chảy và đập nát, giờ đây trở về một trạng thái nguyên sơ. Chàng trở thành một con nai tơ ngơ ngác giữa khu rừng quái dị của Trầm Sa Phủ, trong sáng nhưng cũng vô cùng yếu đuối.
Hay quá . Tôi muốn xem tiếp tập 3