THIÊN ANH HÙNG CA – GIAO KẾT THẦN THANH

Tập 1 : Giao Kết Thiên Giới

Biển ánh sáng thuần khiết không có khởi đầu và cũng không có kết thúc. Nơi đây, thời gian ngưng đọng trong một bản hợp xướng vĩnh cửu của sự hài hòa. Giữa biển mây ngũ sắc, trước ngai tôn quý của Mọi sự tồn tại , vô số thực thể không có hình hài cố định cúi đầu trong im lặng rồi các đôi cánh tinh tú khép hờ, ánh mắt kiên định hướng về trung tâm của vạn vật.

“Giọng nói của Đấng Chúa Tể của toàn cõi vô hình và hữu hình vang lên, không phải một âm thanh, mà là một sự thấu cảm lan tỏa khắp không gian, vừa uy nghiêm vừa trĩu nặng ưu tư:

“Giao Kết Thần Thanh, đứa con của ta. Đừng đi nữa. Mỗi lần con xuống đó, con đều mang về một vết sẹo mới trong linh hồn. Con bắt đầu với tình yêu, nhưng kết thúc bằng ham muốn hủy diệt. Ta chỉ lo sợ, sẽ có một ngày, Con quên mất bản chất của mình, không muốn quay trở lại và phải hư mất vĩnh viễn …”

Giao Kết Thần Thanh vị thần của sự kết hợp nghệ thuật và trí tuệ im lặng. Hình hài của chàng dần trở nên rõ nét hơn, một thiếu niên với mái tóc tựa tinh vân và đôi mắt chứa đựng cả một vũ trụ buồn bã. Chàng cất lời, thanh âm trong trẻo nhưng kiên định như luật lệ của đất trời.

“Thưa Cha, con phải đi. Con phải tìm lại những con người xứng đáng.”

“Xứng đáng?” – Giọng nói cổ xưa thoáng một nét bi ai. – “Họ đã tự dìm mình trong vũng lầy của tham vọng và hận thù.”

Kết Thần ngẩn đầu lên

“Họ xứng đáng không phải vì họ thánh khiết,” ánh mắt rực lên một ý chí không thể lay chuyển. – “Mà họ xứng đáng vì giữa tăm tối cùng cực, họ vẫn lựa chọn tìm kiếm ánh sáng chân lý, dù chỉ là trong một khoảnh khắc le lói trước khi chết. Con cũng vậy. Con đã có thói quen lựa chọn Thiên Quốc biết bao nhiêu lần rồi, thì lần này cũng sẽ như vậy mà thôi. Đây sẽ là lần cuối cùng, nhất định con sẽ đưa họ trở về đây ra mắt với Cha.”

Sau một khoảng lặng dài tựa thiên thu, Thượng đế đáp lời ” được ! nhưng hãy luôn nhớ lấy nguồn sống của mình đừng bao giờ đánh mất”.

Sau khi buổi lễ kết thúc.Kết Thần quay người, bước về phía Cổng Luân Hồi – một vòng xoáy năng lượng hỗn loạn, nơi khởi đầu và cũng là kết thúc.

Trước khi chàng bước vào, ba vị thiên thần khác đã chờ sẵn.

Lôi Thần Tướng, vị tướng cai quản công lý và trừng phạt, mình khoác giáp sét, cất giọng đanh thép: “Kết Thần, đừng nhầm lẫn lòng thương hại với tình yêu. Tình yêu của ngươi phải là một lưỡi dao mổ, cắt bỏ phần ung nhọt, chứ không phải một tấm chăn ủ ấm cho cả khối u. Xuống đó, hãy tàn nhẫn khi cần thiết.”

Bên cạnh, Tuệ Quang Sứ, nữ thần của trí tuệ và chân lý, ánh mắt đượm buồn: “Hãy nhớ, ngươi không thể rót ánh sáng vào một chiếc cốc đã đầy bóng tối. Việc đầu tiên ngươi cần làm là giúp họ tự đổ đi bóng tối của chính mình. Đừng cố cứu kẻ không muốn được cứu, nếu không chính ngươi sẽ bị kéo chìm.”

Cuối cùng, Từ Tâm Bồ Tát, hiện thân của lòng trắc ẩn, đôi mắt ngấn lệ: “Ta không có lời khuyên nào về chiến thuật hay chân lý cho huynh cả. Ta chỉ xin huynh một điều… đừng để sự căm thù của họ trở thành của huynh. Nếu mất đi bản tâm, chúng ta sẽ mất huynh mãi mãi. Hãy trở về trọn vẹn nhé.”

KẾT THẦN nhìn cả ba, không nói lời nào, chỉ khẽ gật đầu cảm tạ. Chàng đã nghe những lời này, dưới nhiều hình thức khác nhau, qua trăm ngàn kiếp. Chàng hiểu tất cả. Và chàng chấp nhận tất cả.

Rồi chàng bước vào VÒNG XOÁY Luân HỒI CHUYỂN KIẾP.

Vòng xoáy năng lượng bao vây linh thể của chàng từ từ nén chàng lại. Hàng tỷ tỷ ký ức của những sinh mệnh đã từng đi qua đóng băng lại ,tâm trí chàng chìm dần vào quên lãng. Chàng buông bỏ tất cả, để dòng chảy hỗn loạn cuốn đi hình hài thần thánh, chỉ giữ lại một hạt mầm ý niệm duy nhất: “Tìm lại những người xứng đáng.”

Một linh thể từ trời sa xuống trái đất , một thế giới đã ung thư vào giai đoạn cuối.

Đoạn 2: Lệ trầm sa phủ

Thành phố Trầm Sa Phủ, năm 2222. Cơn mưa axit lất phất rơi, để lại trên những ô cửa kính cáu bẩn những vệt dài tựa như nước mắt của một gã khổng lồ đang hấp hối.

Trong căn hộ áp mái tồi tàn, Thiên Kết ngồi đó, im lặng. Chàng không yêu ai. Nhưng sự cô độc trong chàng thì có thật, nó là một cái lỗ hổng đen ngòm, một cơn đói cồn cào mà không thức ăn trần thế nào có thể lấp đầy. Chàng tìm kiếm một sự kết nối, một thứ tình yêu thuần khiết có thể xoa dịu linh hồn mình.

Và rồi chàng gặp nàng. Linh San. Một vũ công với đôi mắt biết nói. Nàng là một đốm lửa trong đêm đông của chàng, một giai điệu hỗn loạn giữa bản nhạc tĩnh lặng đến não nề của chàng. Họ hẹn hò. Chàng chưa bao giờ chạm vào nàng, bởi một sự tôn thờ vô thức nào đó, nhưng chàng đã trao cho nàng toàn bộ sự chú ý của mình. Chàng nghĩ rằng đó là tình yêu.

Tối nay, chàng đang đợi nàng dưới hiên khu chung cư cũ nát cho buổi hẹn. Và rồi nàng đến, nhưng không chỉ một mình. Nàng khoác tay một gã đàn ông khác, và họ đi lướt qua chàng.

“Linh San?” – Thiên Kết gọi, giọng nói mang một sự hoang mang không thể che giấu.

Nàng dừng lại. Gã kia cũng dừng lại, nhìn chàng với vẻ chế giễu. Linh San quay người, và nụ cười trên môi nàng đẹp một cách tàn nhẫn. Nàng bước đến, ghé sát vào tai chàng, giọng nói như một lưỡi dao tẩm độc, châm chích một cách cố tình.

“Ủa ! Mình có hẹn với nhau hả, em bận đi với bạn trai mới rồi lần sau anh lại đến nha.chừng nào chán anh ấy rồi em sẽ kiếm anh.”

Nàng quay đi, khoác tay gã kia và bỏ lại chàng đứng đó, tiếng cười lẳng lơ của nàng hòa vào tiếng mưa axit xè xè trên mặt đất.

Thiên Kết không gục ngã. Chàng đứng đó, giữa làn mưa. Nỗi đau khổ không biến thành nước mắt, nó kết tinh lại, đông đặc thành một khối băng lạnh lẽo của lòng căm thù. Hi vọng le lói mà chàng vừa tìm thấy đã bị dập tắt một cách tàn nhẫn. Nếu thế giới này vận hành bằng sự trêu ngươi độc ác như vậy, chàng sẽ trả lại cho nó gấp bội. Chàng sẽ khiến tất cả phải đau khổ như chàng.

Trên nóc tòa nhà đối diện, giữa làn mưa axit, hai bóng hình thanh thoát đang ngồi. Họ là An Nhiên và Chiến Phong.

“Nghiệp duyên đã bắt đầu khởi động rồi,” An Nhiên khẽ nói.

Chiến Phong nhếch mép. “Nghịch duyên thì có. Thật là một mớ hỗn độn. Ta không hiểu sao Thiên Kết cứ phải dính vào những chuyện tầm thường này. Kiếp trước nợ nần gì một linh hồn lẳng lơ như vậy?”

An Nhiên không đáp lời. Ánh mắt của nàng không nhìn vào Thiên Kết, mà dõi theo chiếc xe tự hành vừa rời đi, đang lướt đi trong màn mưa. “Không,” nàng khẽ nói. “Hãy nhìn xem kìa, Chiến Phong. Nhìn cho kỹ vào.”

Chiến Phong cau mày, chuyển sự chú ý theo hướng nhìn của nàng.

Bên trong chiếc xe sang trọng, gã bạn trai mới đang cười nói, rồi hắn quay sang định ôm hôn Linh San.

Nhưng lớp mặt nạ của sự lẳng lơ và thỏa mãn trên gương mặt nàng đã rơi xuống. Nụ cười chế giễu tắt ngấm. Gương mặt nàng trống rỗng. Nàng lạnh lùng đẩy gã trai kia ra, ánh mắt không một chút cảm xúc.

Nàng quay mặt đi, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh mắt nàng không nhìn vào những tòa nhà chọc trời, mà dán chặt vào hình ảnh phản chiếu của chính mình trên một vũng nước mưa axit trên mặt đường. Và rồi, từ khóe mắt của hình ảnh phản chiếu đó, một giọt nước mắt nóng hổi, chứa đầy mâu thuẫn, lặng lẽ lăn dài.

Với thính giác của một vị thần, An Nhiên và Chiến Phong có thể nghe thấy lời thì thầm vỡ vụn của nàng, một lời thì thầm chỉ dành cho cơn mưa và nỗi lòng của riêng nàng:

“…Giờ thì anh đã biết cảm giác đó chưa…?”

Chiến Phong sững sờ. “Nàng ta… đang khóc? Tại sao? Nàng ta là kẻ chiến thắng cơ mà.”

“Bởi vì không có ai chiến thắng trong một cuộc trao đổi nỗi đau cả,” An Nhiên nhẹ nhàng giải thích, ánh mắt vẫn dõi theo chiếc xe đang xa dần. “Nàng đã thành công trong việc trả lại món nợ. Nàng đã khiến chàng cảm nhận được chính xác nỗi đau mà linh hồn nàng đã phải chịu đựng trong tiền kiếp: cảm giác bị xem như một công cụ, một tấm gương.”

An Nhiên thở dài. “Nhưng khi lưỡi dao đã cắm vào tim người mình yêu, tay người cầm dao cũng sẽ chảy máu. Nàng vừa tự tay phá hủy thứ mà linh hồn nàng khao khát nhất.”

Nàng quay lại nhìn Thiên Kết, người vẫn đang đứng bất động trong mưa, chìm trong lòng căm hùn của riêng mình. “Và bi kịch là, cả hai người họ, giờ đây đều đang đau khổ, nhưng không ai có thể thấy được giọt nước mắt của người kia.”

Chiến Phong im lặng một lúc lâu, sự cynic thường ngày của chàng đã bị thay thế bằng một nỗi băn khoăn. Chàng nhìn xuống bóng hình cô độc của Thiên Kết, rồi nhìn về hướng chiếc xe của Linh San đã biến mất.

“Một món nợ…” chàng thì thầm. “Rốt cuộc thì nó đã được gieo từ khi nào? Nỗi đau này bắt đầu từ đâu, An Nhiên?”

An Nhiên quay sang nhìn người bạn đồng hành của mình, trong mắt nàng thoáng một nét ngạc nhiên và hoài niệm.

“Ồ! Anh đã quên rồi sao?” Nàng nói, giọng điệu có phần trêu chọc nhưng cũng đầy thấu cảm. “Mối lương duyên của họ đã gặp nhau nhiều lần và chúng ta đều đã từng chứng kiến. Nhưng ký ức của những lần đó có lẽ đã bị bào mòn bởi thời gian. Được thôi. Chúng ta hãy quay trở lại với lần kết giao đầu tiên của họ.”

Dứt lời, An Nhiên giơ cây gậy quyền năng của mình lên. Đó là một cây gậy bằng ánh sáng kết tinh, đầu gậy là một viên pha lê chứa đựng cả một tinh vân. Nàng gõ nhẹ cây gậy xuống sân thượng.

Không gian không vỡ vụn, mà mềm ra như mặt nước. Khung cảnh Trầm Sa Phủ trước mắt họ nhòe đi, xoáy lại thành một cơn lốc màu sắc và âm thanh. Hai vị thiên thần cảm nhận được linh thể của mình bị kéo ngược dòng thời gian, xuyên qua hàng ngàn năm lịch sử hỗn loạn của Trái Đất, để rồi nhập vào chính linh thể của họ ở một thời điểm xa xưa.

Năm nghìn năm về trước.

Đoạn 3 : Hữu trí vô tâm

Họ mở mắt ra. Cảm giác quen thuộc của một cơ thể quyền năng hơn ập đến. Họ không còn mặc trang phục của trần thế, mà đang khoác trên mình bộ thiên giáp của các vị Hộ pháp, đứng uy nghiêm hai bên một bóng hình.

Bối cảnh không phải là một thành phố. Đây là một thế giới hoang sơ sau một trận đại hồng thủy. Mặt đất vẫn còn ẩm ướt, và bầu trời trong vắt một cách nguyên thủy. Họ đang đứng cạnh một hồ nước thiêng trên một ngọn núi cao, nơi không khí loãng và đầy linh khí.

Ở giữa họ, người mà họ đang canh giữ, chính là Kết Thần. Chàng không phải một vị chân tu, cũng không phải một kẻ thất bại. Chàng là một vị thần trẻ tuổi, đang trong quá trình hồi phục sau một trận chiến kinh thiên động địa với các thế lực hỗn mang. Gương mặt chàng vẫn còn nét mệt mỏi, nhưng toàn thân toát ra một thứ thần lực thuần khiết.

Và rồi, một bóng người xuất hiện. Một cô gái trần tục, quần áo rách rưới, mặt lấm lem bùn đất. Nàng là 1 trong số những hậu duệ của người sống sót sau trận đại hồng thủy. Linh hồn của nàng, sau này sẽ được biết đến với cái tên Linh San, lúc này chỉ là một linh hồn non nớt, hoảng sợ và đói khát.

Thấy có người lạ đến gần, Chiến Phong, trong vai trò Hộ pháp, lập tức bước lên chắn lại, tay đặt lên chuôi gươm sấm sét.

Nhưng Kết Thần đã ra hiệu cho chàng dừng lại. Chàng mở mắt, đôi mắt của một vị thần nhìn vào cô gái. Chàng không thấy sự phiền nhiễu. Chàng chỉ thấy một sinh linh đang đau khổ.

Không một lời nói, chàng khẽ giơ tay về phía hồ nước. Lập tức, một đóa hoa sen bằng ngọc bích từ từ nhô lên khỏi mặt nước, tỏa ra một mùi hương chữa lành. Chàng đẩy nhẹ đóa hoa về phía cô gái.

Cô gái ngập ngừng, rồi tiến đến, vục mặt vào uống những giọt sương đọng trên cánh sen. Cơn đói và sự mệt mỏi của nàng tan biến. Nàng ngẩng lên, nhìn vị thần đã cứu mình với một ánh mắt chứa đầy sự biết ơn, kinh ngạc, và một thứ tình cảm nguyên sơ lần đầu tiên nảy mầm trong linh hồn: sự sùng kính tuyệt đối.

Đó là lần kết giao đầu tiên của họ.

…”Ta… ta nhớ rồi,” Chiến Phong nói, giọng đầy bối rối. “Nhưng… đó là một hành động nhân từ. Chàng đã cứu nàng. Sao nó lại trở thành một món nợ?”

An Nhiên lắc đầu, ánh mắt nàng u buồn. “Bởi vì món nợ đó không được gieo từ sự vô tâm hoàn toàn, Chiến Phong à. Nó được gieo từ một lòng tốt nửa vời, một sự bảo vệ thiếu trọn vẹn. Và đó mới là thứ tàn nhẫn nhất.”

Sau khi được cứu, cô gái ấy đã không rời đi. Nàng bắt đầu đi theo Kết Thần. Nhưng lúc này, chàng không phải đang hồi phục, mà đang thực hiện một sứ mệnh: thanh tẩy trần thế khỏi những thế lực yêu ma quỷ quái còn sót lại sau trận chiến. Chàng di chuyển liên tục, và nàng, với sự kiên định của một người đã tìm thấy lẽ sống, luôn bám theo.

Nàng trở thành một điểm yếu, một sự phiền phức lớn. Lũ yêu ma nhanh chóng nhận ra cô gái trần tục này là một cách để gây nhiễu cho vị thần. Chúng liên tục tấn công nàng.

Nhiều lần, khi nàng cầu xin được đi theo, Kết Thần đã trả lời dứt khoát: “Không được. Con đường của ta không dành cho người trần.”

Chàng từ chối nàng bằng lời nói, nhưng lại không thể bỏ mặc nàng bằng hành động. Khi một con quái thú sắp vồ lấy nàng, chàng đang ở cách đó hàng dặm cũng phải ngưng việc truy lùng con mồi chính, xuất hiện như một tia chớp, vòng tay thần thánh siết lấy nàng rồi ôm nàng bay đi đến một nơi an toàn. Chàng đặt nàng xuống, rồi lại biến mất không một lời từ biệt.

Hành động đó, với chàng, là để giải quyết một sự phiền phức. Nhưng với nàng, mỗi lần được cứu, mỗi lần được chàng ôm vào lòng như vậy, lại là một lần gieo thêm hy vọng. Sự từ chối bằng lời nói của chàng trở nên vô nghĩa trước sự bảo vệ bằng hành động của chàng. Nàng càng tin rằng chỉ cần mình đủ kiên trì, trái tim chàng sẽ mở ra.

Cuối cùng, Kết Thần phải thực hiện nhiệm vụ cuối cùng: đi vào một Thánh Địa bị phong ấn để tiêu diệt con quỷ đầu đàn. Chàng biết mình không thể mang nàng theo. Đây là lúc phải cắt đứt hoàn toàn. Chàng từ chối nàng lần cuối, rồi thiền định vào cảnh giới cao hơn .

Nàng quỳ xuống ngay bên cạnh chàng cầu xin, nhưng lần này Kết Thần không trả lời mà hoàn toàn im lặng.

Có lúc con mắt tâm linh của chàng nhìn nàng trong khi thiền định. Chàng thấy nàng quỳ đó, giữa sương gió, một ngày, hai ngày. Lý trí của một vị thần nói hỏi rằng ta có nên đồng ý với cô ta không ? Nhưng Sứ mệnh của chàng không cho phép điều đó , chàng buộc phải chứng kiến sự tận hiến của nàng cho đến giây phút cuối cùng.

Chàng chìm vào cảnh giới của mình bỏ quên đi một cơ thể đang lả đi, sự sống từ từ rời bỏ nàng, cho đến khi nàng gục xuống và chết. Khi tỉnh khỏi cảnh giới Kết Thần đã có 1 đẳng cấp khác nhưng đôi mắt Thần Thánh lại bắt gặp 1 cảnh ngộ quá bi ai.

Nhiều năm sau, khi sứ mệnh đã hoàn thành, Kết Thần quay trở lại nơi xưa. Thân thể của nàng đã sớm hóa thành bùn đất, hòa vào với thiên nhiên. Nhưng tại chính nơi nàng đã quỳ gục, một đóa hoa duy nhất đã mọc lên, một đóa hoa không thuộc bất cứ loài nào, cánh hoa của nó lấp lánh như được kết tinh từ nước mắt và ánh sao.

Chàng lặng lẽ bước đến, nhặt đóa hoa lên, và đem theo bên mình.

“Ngươi hiểu chưa, Chiến Phong?” An Nhiên thì thầm trên nóc nhà của Trầm Sa Phủ. “Khoảnh khắc chàng nhặt đóa hoa đó lên, một chấp niệm đã bắt đầu. Chàng đã không thể giữ nàng bên cạnh khi nàng còn sống, nên chàng ám ảnh với việc phải giữ lại biểu tượng của nàng khi nàng đã chết.”

“Chấp niệm đó, cái mong muốn được sửa chữa một lỗi lầm không thể cứu vãn, chính là thứ đã trói buộc chàng với trần thế. Nó là lời nhắc nhở vĩnh cửu về thất bại của chàng, không phải vì một tình yêu trần tục, mà vì một tình yêu thiêng liêng thuần khiết.”

An Nhiên kết luận. “Đó là lý do chàng khác chúng ta. Đó là lý do chàng luôn quay trở lại cho đến khi nào tất cả người chàng yêu mến đều về được Thiên quốc.”

Kết Thần cẩn thận cất đóa hoa vào trong linh thể của mình. Trong vô thức như 1 thói quen thiên an và chiến phong hóa thành luồng sáng, phá vỡ xiềng xích của trọng lực, bay thẳng về Thiên Đàng cùng với Kết Thần.

Đoạn 4: Hỗn mang chi Thần – Cựu Thiên Giới

Khi họ xuyên qua tầng mây ngũ sắc, cảm giác đầu tiên không phải là sự hài hòa quen thuộc. Có một sự hỗn loạn, một nguồn năng lượng nguyên thủy, man dại nhưng cũng đầy sức sống đang lan tỏa khắp nơi.

Chiến Phong là người nhận ra đầu tiên. Chàng sững sờ, mắt mở to, nhìn quanh với một vẻ kinh ngạc tột độ.

“An Nhiên…” chàng thì thầm, giọng nói đầy run rẩy. “Đây… đây không phải là Thiên Đàng của chúng ta.”

Chàng chỉ tay về phía một tinh vân xa xôi, nơi một vị thần khổng lồ với thân hình được tạo nên từ những cơn bão vũ trụ đang dùng tay không nặn ra những hố đen. “Kia… là Thần Bão Táp Hỗn Mang! Lẽ ra ngài ấy đã bị đày xuống Vực Thẳm!”

Chàng lại chỉ về một hướng khác, nơi các vị thần của Trật Tự với hình hài được tạo nên từ ánh sáng và hình học thuần túy đang xây dựng những ngôi sao với quỹ đạo hoàn hảo. Và bên cạnh họ, những vị Ác thần của sự Hủy diệt vẫn đang cười nói, ném những quả cầu năng lượng hỗn loạn vào nhau như một trò đùa.

Chiến Phong háo hức và mừng rỡ. “Ta đã quên mất… Thiên Đàng đã từng trông như thế này. Cung Điện Vĩnh Hằng vẫn còn nguyên vẹn! Cuộc chiến Thiên giới vẫn chưa bắt đầu! Các vị thần Hỗn mang và Trật tự vẫn còn chung sống!”

Đây là Thiên Đàng của quá khứ, trước cả khi có sự phân chia trật tự, trước khi các vị Ác thần bị đẩy xuống khỏi Tầng trời thứ ba. Cây gậy của An Nhiên không chỉ đưa họ quay về ký ức, nó đã đưa linh thể của họ trở về chính thời điểm đó.

An Nhiên cũng nhận ra sai lầm của mình, vẻ mặt nàng trở nên nghiêm trọng. “Nhanh lên, chúng ta phải trở về ngay. Nơi này không thuộc về chúng ta , ta đã cảm nhận được sự nguy hiểm.

” không ! Ở đây vui mà ta còn chưa tham quan hết Thiên Đàng mà”- Chiến Phong đáp

Mặc kệ Chiến Phong , an nhiên vung gậy đưa cả 2 tiến đến tương lai.

Nhưng đã quá muộn.

Khi họ chuẩn bị rời đi, một cái bóng khổng lồ che phủ lấy họ ngăn cản họ thoát khỏi hiện tại. Một giọng nói không phát ra từ một cái miệng nào, mà vang vọng trực tiếp trong tâm trí họ, một giọng nói lạnh lẽo như sự tĩnh lặng giữa các vì sao.

“…Thú vị thật…”

Họ ngước lên. Một vị Ác thần Hỗn mang, với hình hài là một khoảng không hình người, đôi mắt là hai lỗ đen vũ trụ, đang nhìn chằm chằm vào họ. Đó là Hư Vô Thần, kẻ cai quản sự trống rỗng và hủy diệt.

“…Hai luồng ký ức không thuộc về nơi này… Các ngươi mang mùi của tương lai.”

Ánh mắt của Hư Vô Thần quét qua An Nhiên và Chiến Phong, dừng lại một cách đặc biệt chăm chú.

“…Các ngươi là ai mà dám cả gan quay ngược thời gian.”

Hư Vô Thần khẽ giơ một bàn tay được tạo nên từ bóng tối thuần túy. Không gian quanh ba vị thần bắt đầu cong lại, vỡ vụn như một tấm gương bị đập nát. Lối trở về tương lai của họ đang bị phong tỏa.

Họ đã bị phát hiện. Và họ đang bị kẹt lại ở một thời điểm nguy hiểm nhất của lịch sử Thiên Giới.

Bàn tay bóng tối của Hư Vô Thần siết chặt lấy không gian. Hắn không có ý định giết họ ngay. Hắn muốn nhiều hơn thế.

“Tiết lộ cho ta,” giọng nói của hắn vang lên trong tâm trí họ, lạnh lẽo và đầy áp lực. “Tiết lộ cho ta về tương lai. Về cuộc chiến sắp tới. Về kết cục của các vị thần. Nói cho ta biết, và ta sẽ tha mạng cho các ngươi”.

Không gian quanh họ không chỉ vỡ vụn, mà còn bị nén lại thành một nhà tù tâm linh, ép thẳng vào linh thể, tìm cách bóc tách ký ức của họ như người ta bóc vỏ một củ hành. An Nhiên và Chiến Phong gồng mình chống cự, ánh sáng thần thánh của họ chập chờn trước áp lực khủng khiếp.

Nhưng trước mặt Hư Vô Thần, người im lặng từ đầu đến giờ, lại là Kết Thần. Chàng trai trẻ, người lẽ ra chỉ là đối tượng được bảo vệ, đã bước lên một bước.Chàng giơ tay lên ý niệm hóa thành 1 thanh kiếm, và vạn vật dường như ngưng lại. Một nhát chém của ý niệm thuần túy, mang theo quy luật của sự sáng tạo và trật tự, được vung ra.

Xoẹt!

Cơ thể bóng tối của Hư Vô Thần tan rã ra thành hàng tỷ hạt hư vô, để lại một khoảng trống rỗng. Nhưng chỉ một giây sau, những hạt đó lại kết tụ lại. Hư Vô Thần tái hiện, và lần này, trong hai hố đen vũ trụ là mắt hắn, một sự cay cú và phẫn nộ tột độ bùng lên. Hắn đã bị một vị thần non trẻ làm tổn thương.

“NGƯƠI DÁM!”

Một cuộc chiến không cân sức nổ ra. Những xúc tu bằng bóng tối thuần túy từ người Hư Vô Thần bắn ra, những đòn tấn công phi logic làm cong cả không gian. Kết Thần, dù mạnh mẽ, vẫn còn quá trẻ. Chàng liên tục tạo ra những nhát chém ý niệm để chống đỡ, nhưng vẫn bị đánh bay. Chiến Phong gầm lên, triệu hồi sấm sét vũ trụ tấn công, nhưng những tia sét của chàng đều bị bóng tối của Hư Vô Thần nuốt chửng. An Nhiên cố gắng dựng lên những kết giới bảo vệ, nhưng chúng nứt vỡ như thủy tinh.

Cả ba vị thần bị đánh te tua tơi tả. Một xúc tu quất vào vai Chiến Phong, để lại một vệt bỏng rát của năng lượng hư vô. Một luồng năng lượng hủy diệt đánh trúng lưng An Nhiên, khiến nàng lảo đảo.

Cuộc chiến dữ dội của họ đã gây ra một sự nhiễu loạn quá lớn. Các vị thần Trật tự khác đang ở gần đó cảm nhận được. Thần Kiến Tạo Quang Minh, cùng vài vị thần khác, lao đến.

“Câm ngay cái sự hỗn loạn của ngươi lại, Hư Vô!”

Một cuộc hỗn chiến giữa các vị thần nổ ra, ánh sáng và bóng tối va chạm trời long đất lỡ.

“Cơ hội đây rồi! Chuẩn bị!” An Nhiên hét lên giữa tiếng gầm rú của vũ trụ.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *