Kiếm kỳ song thánh

….

Tập 1: ma đạo

A, cái âm thanh tuyệt diệu làm sao! Đối với Quách Tứ, không có bản nhạc nào trên đời sánh được với tiếng khóc than của một gia đình đang bị nghiền nát. Tiếng nức nở của người vợ, tiếng gào thét vô vọng của đứa con gái, và tiếng rên rỉ của lão nông đang phủ phục dưới chân hắn. Tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của quyền lực mà hắn là nhạc trưởng.

Hắn phe phẩy quạt, hít một hơi thật sâu cái không khí đặc quánh mùi sợ hãi và tuyệt vọng. Thật sảng khoái! Hắn thích thú nhìn cái cách chúng nhìn hắn bằng ánh mắt căm hờn, nhưng hoàn toàn bất lực. Sự bất lực của chúng chính là thứ men say khiến hắn ngây ngất. Hắn sẽ lột trần sự nhục nhã của chúng cho cả cái huyện này xem, để chúng biết chống lại Quách Tứ này là một sai lầm ngu xuẩn đến mức nào.

Khi hắn đang mải mê tận hưởng, một cảm giác kỳ lạ ập đến. Tiếng ồn ào xung quanh bỗng nhiên im bặt. Tiếng cười nịnh bợ của đám lính, tiếng khóc lóc của đám dân đen… tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại tiếng gió thổi qua vành tai hắn.

*Chuyện quái gì vậy?*

Hắn mở mắt. Trước mặt hắn là một cảnh tượng không thể tin nổi. Lũ lính của hắn, những tên tay sai hung hãn nhất, tất cả đều bị điểm huyệt đứng bất động như trời trồng. Gươn9g mặt chúng đờ ra, kinh hãi, nhưng không một cơ bắp nào có thể cử động.

Và rồi, hắn thấy gã. Một người đàn ông trạc bốn mươi, mặc bộ đồ vải thô kệch. Gã đứng đó từ bao giờ? Tay gã cầm một nhánh tre, thứ vũ khí của bọn ăn mày. Và đầu nhánh tre ấy, đang chĩa thẳng vào cổ họng hắn.

Cơn khoái trá của Quách Tứ đông cứng lại, biến thành một khối băng lạnh lẽo trong lồng ngực. Hắn chưa bao giờ cảm thấy cái chết gần đến thế. Hơi thở của tử thần dường như đang phả ra từ nhánh tre mộc mạc kia.

“Vàng… Ta có rất nhiều vàng! Lấy hết đi!” Hắn lắp bắp, giọng nói mà hắn từng dùng để gieo rắc kinh hoàng giờ đây run rẩy như cầy sấy.

Gã đàn ông nhìn hắn, ánh mắt không chút dao động. Gã không giống những tên cướp hắn từng gặp. Trong mắt gã không có lòng tham, chỉ có sự tĩnh lặng đáng sợ.

“Ta cho ngươi một cơ hội,” gã nói, giọng đều đều. “Một ván cờ. Thắng, ngươi có tất cả, kể cả mạng của ta. Thua, hãy dùng vàng của ngươi để trả lại cho những người mà ngươi đã cướp đoạt, và học cách làm người.”

*Một ván cờ?* Gã điên này lại đặt cả tính mạng trong khi hắn đang có quyền sinh sát trong tay? Nỗi sợ hãi của Quách Tứ bỗng khựng lại, nhường chỗ cho sự ngạc nhiên rồi nhanh chóng biến thành ngạo mạn. **Hắn nghĩ thầm, trong cái huyện này, ngoài mấy lão kỳ thủ trên bảng xếp hạng mà hắn đều biết mặt, thì hắn chính là vua cờ.** Gã trai lạ mặt này võ công cao cường thật đấy, nhưng cờ tướng là trận địa của trí tuệ, không phải của cơ bắp. **Nghe đến chuyện tên điên này dám lấy tính mạng ra để cược một ván cờ, Quách Tứ bỗng thấy hí hửng.** Hắn sẽ cho gã này biết, chết dưới tay hắn trên bàn cờ còn nhục nhã hơn chết dưới lưỡi gươm

“Được,” hắn nghiến răng. “Chuẩn bị sẵn sàng để chết đi!”

Người đàn ông áo vải không nói thêm lời nào. Anh ta chỉ khẽ nghiêng đầu, ánh mắt ra hiệu. Quách Tứ, dù run sợ, vẫn cố gượng ra vẻ bề trên. Hắn ra lệnh cho một người dân, giọng vẫn còn a dua quen thói: “Ngu muội kia, còn không mau mang bàn cờ ra đây!”

Một thiếu niên rụt rè mang ra một bàn cờ gỗ cũ kỹ, đặt lên chiếc bàn nhỏ dùng để thu thuế. Hai người ngồi xuống. Một bên là Huyện lệnh Quách Tứ, áo gấm xộc xệch, mồ hôi túa ra trên vầng trán béo nung núc, mắt long lên sòng sọc vì căm hận và sợ hãi. Một bên là người hiệp khách vô danh, lưng thẳng, hơi thở đều, gương mặt không biểu lộ cảm xúc, trầm tĩnh như một bậc thiền sư nhập định.

Quách Tứ giành quyền đi trước. Hắn ta ném quân Pháo vào giữa trung lộ một cách đầy hung hãn, một đòn “Pháo đầu” kinh điển nhằm áp đặt thế công ngay từ đầu. Kỳ phong của hắn, giống như con người hắn, luôn là tấn công, vơ vét, đè bẹp. Hắn muốn nghiền nát đối thủ một cách nhanh nhất để lấy lại thể diện.

Đáp lại, người đàn ông áo vải chỉ nhẹ nhàng lên Mã, phòng thủ một cách kín kẽ.

Nước đi của Quách Tứ mỗi lúc một dồn dập. Hắn liên tục điều Xe, Pháo, Mã qua sông, tạo ra một thế trận tấn công vũ bão. Hắn cười nhạt trong bụng. *Đúng là một kẻ hữu dũng vô mưu. Võ công cao thì sao chứ, đầu óc chỉ là một mớ bã đậu. Phòng thủ yếu ớt thế này, chỉ mười nước nữa là tan nát.*

Chẳng mấy chốc, Quách Tứ đã ăn được một Tốt, rồi một Mã của đối phương. Lòng tự tin của hắn dần trở lại. Hắn bắt đầu buông lời mỉa mai: “Sao thế? Hết nước đi rồi à? Hay là dâng bàn cờ nhận thua đi, ta sẽ cho ngươi một cái chết toàn thây.”

Người đàn ông áo vải vẫn im lặng. Anh ta đi những nước cờ rất lạ, có lúc là một nước thoái Xe về giữ thành, có lúc lại thí một con Tốt để đổi lấy một vị trí không mấy quan trọng. Với Quách Tứ, đó là những nước đi của kẻ nghiệp dư, của một người đang hoảng loạn.

Đến nước thứ ba mươi, Quách Tứ thấy con Xe của đối phương hớ hênh. Một miếng mồi ngon! Chỉ cần ăn quân Xe này, thế trận của người đàn ông kia sẽ sụp đổ hoàn toàn. Lòng tham lam và sự hiếu thắng che mờ lý trí, hắn không ngần ngại điều Pháo tới chiếu Tướng, ép đối phương phải bỏ Xe.

Một nụ cười độc địa nở trên môi hắn. Hắn đã thắng.

Quách Tứ cười ha hả, dứt khoát đưa tay hất quân Xe của đối thủ ra khỏi bàn cờ. Thế trận đã định! Hắn khoan khoái nhìn sang kẻ đối diện, chờ đợi một sự sụp đổ, một ánh mắt hoảng loạn, một cái lắc đầu nhận thua.

Nhưng thay vì vẻ mặt suy sụp mà hắn mong chờ, Quách Tứ lại thấy một điều không thể lý giải. Trên gương mặt trầm tĩnh của gã đàn ông áo vải, dường như thoáng qua một niềm vui kỳ lạ.

Đó không phải là niềm vui của kẻ chiến thắng, cũng không phải sự khinh miệt. Nó giống như niềm vui tĩnh tại của một người biết trước một sự thật không thể lay chuyển trong tương lai, và đang thưởng thức khoảnh khắc hiện tại khi mọi thứ diễn ra đúng như quỹ đạo đã định. Niềm vui đó, cái ánh mắt đó, bất chợt gieo vào lòng Quách Tứ một cảm giác ớn lạnh.

Linh cảm mách bảo hắn có điều gì đó sai trầm trọng.

Bản năng của một kỳ thủ gào thét trong đầu hắn rằng dù thế cờ đang áp đảo tuyệt đối, hắn thực ra… đã thua rồi.

Hoảng hốt, hắn vội nhìn lại bàn cờ, cố tìm ra cái bẫy mà hắn đã bỏ sót. Nhưng không có cạm bẫy nào rõ ràng. Hắn nhìn lại lực lượng tấn công còn lại của đối phương. Không còn Xe. Thứ vũ khí công thành mạnh nhất đã bị loại bỏ. Tất cả những gì gã còn lại bên phần sân của hắn chỉ là một quân mã, hai quân Pháo và vài con Tốt đã qua sông.

Vô lý! Làm sao hắn có thể thua với một lực lượng yếu ớt như vậy? Cơn hoang mang dâng lên trong lòng Quách Tứ.

Và đúng lúc đó, đáp lại sự đắc thắng của hắn, người đàn ông áo vải không nói một lời, chỉ từ từ đẩy một quân Tốt đã qua sông lên thêm một bước, tiến sát vào Cửu cung của Quách Tứ.

Một nước đi thật chậm, thật nhẹ.

Quách Tứ khựng lại. Hắn nhíu mày. Chỉ là một con Tốt?…

Hắn đảo mắt khắp bàn cờ, cố gắng phân tích nước đi vô vị này. Hắn là ai chứ? Hắn là vua cờ của cái huyện này! Hắn nhìn ngang nhìn dọc, tính tới tính lui, nhưng không thể nào tìm ra được sự nguy hiểm. Thế cờ của hắn rõ ràng vẫn đang áp đảo, quân lực hùng hậu, phòng thủ vững chắc. Nước Tốt này, đơn giản là một nước đi vô nghĩa của kẻ sắp chết đang giãy giụa.

Nhưng…

Không hiểu vì sao, hắn không thể rời mắt khỏi con Tốt đó. Nó đứng một mình, lẻ loi trước thành Tướng kiên cố của hắn. Về lý, hắn có thể dễ dàng tiêu diệt nó. Nhưng về cảm giác, một thứ uy áp kỳ lạ từ con Tốt nhỏ bé đó tỏa ra, một thứ còn đáng sợ hơn cả Xe, Pháo đang công thành. Nó giống như một mũi dao găm đã được đặt sẵn ở yết hầu, chỉ chờ một thời điểm để đâm xuống.

Thế của hắn rõ ràng là thế thắng, nhưng bản năng của một kỳ thủ trong hắn đang gào thét một điều ngược lại.

Cảm giác phi lý đó khiến Quách Tứ hoảng loạn. Hắn không sợ một thế cờ khó, hắn sợ một thế cờ mà hắn không thể hiểu. Sự tự tin của hắn sụp đổ không phải vì một đòn tấn công sấm sét, mà vì một nước đi tĩnh lặng như tờ mà hắn không tài nào lĩnh hội được.

Mồ hôi lạnh túa ra, đôi tay của Quách Tứ bắt đầu run rẩy không kiểm soát. Đây không phải là kỳ thuật của người thường.

Hắn ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm vào người đối diện, trong đầu chỉ còn lại một câu hỏi duy nhất, chứa đầy sự kinh hoàng:

“Hắn… rốt cuộc là ai?”

Hắn là ai ư?

Người đàn ông đó không có một cái tên cố định, bởi vì cái tên cũ đã bị chôn vùi trong tro bụi của quá khứ. Trong chốn giang hồ, người ta chỉ biết đến huyền thoại về một người. Kẻ dùng trí tuệ của bàn cờ để điều khiển đường kiếm, và dùng sát khí của lưỡi gươm để áp đặt lên thế cờ. Kẻ không tranh giành danh vọng, không lập môn phái, chỉ âm thầm xuất hiện ở những nơi có bất công, trở thành sự cân bằng vô hình của thế gian.

Họ gọi người ấy là Kiếm Kỳ Song Thánh.

Nhưng để hiểu được con người trầm tĩnh, sâu không lường được của ngày hôm nay, phải quay ngược bánh xe thời gian, trở về hai mươi năm về trước, khi huyền thoại ấy chỉ mới là một hạt mầm hoang dại.

Câu chuyện bắt đầu từ hai mươi năm trước đó, vào một thời đại loạn lạc.

Năm ấy, Lãnh Phong mười tám tuổi, sống bằng nghề thợ săn tiền thưởng, chuyên bắt trộm vặt để kiếm sống. Giữa thời buổi đao kiếm là chân lý, Lãnh Phong đã sớm bộc lộ một tài năng khác người, không chỉ ở võ công, mà ở trên bàn cờ tướng.

Chàng mới học cờ được ba ngày, đã có thể ngồi ở quán trà đầu chợ, ung dung chấp 1 tay nghiệp dư quân Xe. Kỳ phong của chàng không giống ai. Nó không khoan thai, không tính toán sâu xa. Nó hung hãn, tàn khốc, mỗi nước đi đều là một đòn tấn công đầy áp lực, dồn ép đối thủ đến nghẹt thở, khiến họ mồ hôi đầm đìa, tự rối loạn rồi đi vào chỗ chết. Đó chính là mầm mống của “Ma Đạo” sau này.

Kiếm của chàng lúc đó cũng vậy. Những kỹ năng sinh tồn học được trong lăn lộn giang hồ, cộng với sự tự tin của tuổi trẻ khiến chàng tin rằng mình đủ sức đối phó với mọi thứ. Chàng coi trời bằng vung, cho rằng chỉ cần có sức mạnh và sự tàn nhẫn, chàng có thể đạt được bất cứ điều gì. Cho đến một ngày…

Lãnh Phong nhận một tờ cáo thị treo ở nha môn: bắt một tên trộm vặt đã lẻn vào phủ một phú ông lấy đi một chiếc hộp gỗ quý. Tiền thưởng đủ cho chàng ăn tiêu cả tháng. Lãnh Phong nhếch mép, xé tờ cáo thị, coi đây như một cuộc dạo chơi.

Chỉ mất nửa ngày, chàng đã tìm ra gã trộm trong một khu chợ đông đúc. Hắn là một gã đàn ông trung niên, gầy gò, trông có vẻ yếu ớt. Nhưng khi Lãnh Phong định ra tay, gã đã nhận ra và nhanh chóng lẩn vào dòng người. Một cuộc rượt đuổi bắt đầu. Lãnh Phong, với sức vóc của tuổi mười tám, tự tin mình sẽ tóm gọn gã trong nháy mắt. Nhưng gã đàn ông kia di chuyển một cách kỳ lạ, thân pháp uyển chuyển như một con lươn, luồn lách qua những kẽ hở hẹp nhất, không gây một tiếng động. Lãnh Phong hung hãn xô đẩy, tạo ra náo loạn, nhưng cuối cùng vẫn để mất dấu hắn trong một con hẻm chằng chịt.

Thất bại. Chàng đứng giữa chợ, thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì tức giận và xấu hổ. Lần đầu tiên, con mồi của chàng đã chạy thoát.

Để giải tỏa cục tức đang nghẹn trong lồng ngực, Lãnh Phong tắp vào 1 quán trà lạ lẫm .Chàng cần một chiến thắng để lấy lại cảm giác thống trị. Vừa đặt bàn cờ ra, một người đàn ông trạc ba, bốn mươi tuổi, ngồi xuống đối diện.

Lãnh Phong, đang sẵn cơn giận, lao vào tấn công như vũ bão. Nhưng đối thủ, dù chỉ là một tay chơi không chuyên, lại tỏ ra bình tĩnh đến lạ thường. Sự bình tĩnh của hắn hấp thụ toàn bộ sát khí của chàng, khiến những nước cờ hung hãn của Lãnh Phong như đâm đầu vào đá tảng. Lãnh Phong đã rơi vào thế bị động đi không được đành nhận thua đánh ván mới để mau gỡ.

“Thịt con mắm “ chàng chửi thề mặt đỏ bừng. Thua, nhưng chàng không phục. Chàng cho rằng mình chỉ sơ suất. “Ván nữa!”

Trong cơn mụ mị vì tức giận chàng thua non liên tục.

Người đàn ông kia chỉ khẽ lắc đầu rồi đứng dậy rời đi .Lãnh Phong nhìn quanh thách thức, một người khác, lớn tuổi hơn, lại ngồi vào. Kết quả còn thảm hơn. Lần này, Lãnh Phong càng nôn nóng gỡ gạc, càng để lộ nhiều sơ hở và bị đối phương bắt bài, thua chỉ sau mười mấy nước.

“Nữa!” Lãnh Phong nghiến răng.

Cứ thế, hết ván này đến ván khác, hết người này đến người khác ngồi vào bàn cờ với Lãnh Phong. Nhưng chàng thua, thua miết. Sự hiếu thắng mù quáng đã che mờ lý trí, khiến lối cờ “Ma Đạo” của chàng chỉ còn là những đòn tấn công vô định, dễ dàng bị hóa giải. Quán trà ban đầu chỉ có vài người, giờ đã xúm lại thành một đám đông. Họ không còn xem cờ nữa, mà là xem kịch, xem một gã trai trẻ tự biến mình thành trò hề. Tiếng xì xào, tiếng cười khúc khích bắt đầu vang lên.

Đúng lúc đó, một lão nhân râu tóc bạc phơ, dáng vẻ khoan thai, bước ngang qua quán. Đám đông bỗng im bặt rồi đồng loạt cúi đầu chào: “Kỳ Vương!” Đó chính là đệ nhất cao thủ cờ tướng của cả vùng này.

Thấy vậy, một gã đàn ông trong đám đông đang xem kịch vui vẻ liền nảy ra ý trêu chọc. Hắn lớn tiếng ngoắc Kỳ Vương lại, rồi chỉ tay vào Lãnh Phong đang vò đầu bứt tai trước bàn cờ tàn, nói với một giọng đầy ymỉa mai:

“Kỳ Vương, ngài xem! Thằng nhóc này nó đánh cờ cũng cỡ ngài đó!”

Cả đám đông nín thở, chờ đợi. Kỳ Vương liếc nhìn gã đàn ông, rồi chậm rãi quay sang nhìn bàn cờ của Lãnh Phong. Lão nhìn lại một nhịp, ánh mắt sắc lẹm quét qua những quân cờ nằm la liệt, rồi nhìn thẳng vào gương mặt đằng đằng sát khí của Lãnh Phong. Cả quán trà im phăng phắc.

Sau một hồi, lão mới từ tốn gật đầu một cái, khiến cho mọi người bất ngờ. Rồi lão cất giọng, không nhanh không chậm:

“Ừ, cũng cỡ ta…”

Lão dừng lại một chút, rồi nói tiếp vế còn lại:

“…nhưng mà ba trăm năm nữa.”

Dứt lời, một tiếng cười phá lên, rồi hai tiếng, rồi cả quán trà phá lên cười như được mùa. Tiếng cười giòn giã, hả hê, không chút thương tiếc, như hàng trăm mũi kim đâm thẳng vào lòng tự ái của Lãnh Phong. Mặt chàng từ đỏ chuyển sang tái mét, rồi trắng bệch. Nỗi nhục nhã ê chề như một cơn lũ nhấn chìm chàng. Chàng gầm lên một tiếng như con thú bị thương, xô đổ bàn cờ rồi lao ra khỏi quán, bỏ lại sau lưng tiếng cười man dại.

Màn đêm buông xuống. Lãnh Phong leo lên nóc một tửu lầu cao nhất để hóng gió mát và canh tội phạm , tâm trí rối bời vì nỗi nhục nhã tột cùng

Cả kỹ năng săn đuổi lẫn kỳ thuật sở trường đều bị đem ra làm trò cười. Khi nhìn qua một con hẻm tối, chàng bỗng khựng lại. Dưới ánh trăng lờ mờ, bóng dáng gầy gò của tên trộm buổi sáng lại xuất hiện, di chuyển nhẹ nhàng như một chiếc lá bay trong gió. Chính là hắn!

Lần này, cơn giận của Lãnh Phong đã lên đến đỉnh điểm. Không một lời cảnh báo, chàng rút kiếm, truy đuổi như một con mãnh thú.

“Vụt!”

Nhát kiếm mang theo tất cả sự uất hận trong ngày chém tới. Nhưng gã đàn ông kia chỉ nhẹ nhàng nghiêng người né được. Trong khi Lãnh Phong còn chưa kịp thu kiếm về, gã đã có một hành động kỳ lạ. Hắn bình tĩnh tháo chiếc thắt lưng vải trên áo mình ra.

Lãnh Phong gầm lên, vung kiếm chém một đường vòng cung hiểm hóc. Gã đàn ông không lùi, ngược lại còn bước tới, tay vung dải thắt lưng mềm mại lên đón đường kiếm cứng rắn. Dải lụa như có sự sống, quấn lấy lưỡi kiếm thành nhiều vòng. Đúng vào khoảnh khắc Lãnh Phong theo đà vung kiếm siết chặt cổ tay, gã đàn ông cũng giật mạnh một cái.

“Phựt!”

Một lực đạo khéo léo đến không ngờ đã mượn chính sức của Lãnh Phong để giật phăng thanh kiếm khỏi tay chàng. Thanh kiếm bay vút lên không trung rồi rơi “keng” xuống đất. Lãnh Phong sững sờ, tay không tấc sắt.

Chỉ chờ có thế, gã đàn ông thoăn thoắt lướt tới. Ánh trăng lóe lên, phản chiếu một con dao găm nhỏ sắc lẻm. Lãnh Phong chưa kịp phản ứng, chỉ cảm thấy một cơn đau nhói buốt lạnh ập đến giữa bụng… HẾT TẬP 1

1 Bình luận

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *