tiêu dao
tập 2
theo giao tử đưa tay lên nói Khoan đã cho biết các người đang muốn khẳng định giá trị của mình thông qua bạo lực nhưng giá trị của con người không phải như vậy mà nó nằm ở chỗ Trí Huệ để hiểu lý lẽ Công Bình, nói rồi mấy thằng nhỏ tay sai nói đại ca nó nói đại ca không phải là người đại ca là súc vật đó đại ca đánh nó đi, đứa khác: đại ca chịu thua nó hả , tưởng toàn thắng nói : không tao ko thể thua … trí huệ của tao là gậy bóng chày .trần lạc : Trí Huệ của mày là gậy bóng chày ư, ơ mày thiếu lâm thật mày làm tao cười chết mấthihi haha hoho. thắng : cười hả đánh nó .trần lạc giơ hai tay cản : ậy chưa nói xong!! Chúng ta là người văn minh làm gì cũng phải có lý do, tôi có lỗi gì mà các anh động tay động chân ?mụ hường _ tội mày là sỉ nhục tao .. mày nói các gì người lớn con nít._ tôi nói chị là người lớn không phải con nít , có đúng 🙂↔️ khôngthì chị là người lớn tôi nói chị là người lớn đúng rồi mà.thắng _ mày nói tao súc vật …. trần lạc: tao … chưa kịp trả lời Thắng không nhịn nổi, gậy bóng chày vung tới.Trần Lạc chỉ kịp giơ tay trái đỡ, “bốp” một tiếng khô khốc, xương tay đau rát, máu rỉ qua kẽ ngón. Cú thứ hai trúng vai, cú thứ ba quệt má, rách một đường dài.Cả xưởng chết lặng.Trần Lạc quỳ một gối xuống đất vì đau, máu nhỏ giọt, nhưng miệng vẫn cười toe:“Rồi… tao thua.”Thắng gầm lên: “Quỳ hẳn xuống xin lỗi chị tao với tao đi!”Trần Lạc ngẩng mặt, máu chảy xuống cằm thành dòng, nhưng vẫn cười toe toét, giọng vang vừa đủ cả xưởng nghe thấy: “Nếu các người muốn tất cả công nhân ở đây phải quỳ… thì tất cả chúng ta phải quỳ hay sao?”Ba giây im lặng chết chóc. Rồi đột nhiên từ góc xưởng, một giọng đàn ông trầm trầm vang lên: “Thôi đi anh Thắng… người ta chịu thua rồi, tha cho người ta đi.”Tiếng thứ hai lập tức nối tiếp, giọng nhỏ hơn nhưng rõ ràng: “Đúng đó đại ca… đánh nữa là chết người thật đấy…”Tiếng thứ ba, thứ tư… bắt đầu rộ lên như lửa cháy lan: “Tha đi anh…” “Đủ rồi đó…” “Nó nhận thua rồi mà…”Thắng quay phắt lại, mắt long sòng sọc: “Tụi bây muốn gì? Muốn phản hả?”Không ai đáp, nhưng cả xưởng đồng loạt lùi một bước về phía sau, vô tình tạo thành vòng tròn bảo vệ quanh Trần Lạc.Trần Lạc ngồi bệt xuống đất, xé vạt áo buộc tay, vẫn cười khà khà: “Tao quỳ vì đau, chứ không quỳ vì sợ đâu. Muốn tao xin lỗi thì nói rõ tao sai chỗ nào đi, tao nghe.”Thắng đứng đó, gậy bóng chày run lẩy bẩy trong tay, mặt đỏ tía tai. Mụ Hường kéo áo Thắng, giọng lí nhí: “Thôi… về đi anh… đông người quá rồi…”Cuối cùng Thắng quăng mẹ cái gậy xuống nền xi-măng cái “choang”, xoay người bỏ đi. Mụ Hường vội vàng chạy theo.Cả xưởng im lặng vài giây… rồi đột nhiên có người vỗ tay bôm bốp. Tiếng vỗ tay lan ra, càng lúc càng to.Trần Lạc nằm ngửa ra, máu vẫn chảy, nhưng miệng cười toe toét nhìn trần nhà: “Đau thật… nhưng mà… vẫn thắng mẹ nó rồi.”Rồi hắn nói lớn, đủ để cả xưởng nghe thấy: “Ghế bố đâu? Mai còn đi làm chứ!”Lập tức có ba bốn người cùng lúc chạy lại đỡ hắn, có đứa còn hét: “Để đó em lấy cho anh, nằm đi anh ơi!”Trần Lạc nằm ngửa, nhìn trần nhà xưởng, lẩm bẩm:“Ngày đầu đi làm… hơi đắt.
”Hết tập 2.