MỞ ĐẦU
Thuở thiên địa chưa phân, trước cả khi ánh sáng và bóng tối tách rời, chỉ có một thứ duynhất tồn tại:**Thất Tình Tham.**Bảy mạch dục vọng nguyên thủy, bảy liều thuốc phiện đắng nghét chảy trong tủy sống củavũ trụ.Ai uống vào cũng điên.Ai tránh được cũng chết.Chư thiên gọi đó là **Tội**.Yêu ma gọi đó là **Khoái Lạc**.Chỉ có một kẻ gọi đó là **Rượu**.Hắn tên **Tiêu Dao Tử**.Ngày hắn bước vào Vô Tình Cốc, bảy luồng tà khí đen ngòm lao tới, xé toạc linh hồn hắnnhư bảy con thú đói.Hắn không kháng cự.Hắn mở rộng vòng tay, da thịt nứt toạc, máu chảy ròng ròng, nhưng miệng lại cười vang:“ Ha ha thật là khoái lạc trần gian.Ta phải nếm thử bóng tối để tạo ra bản sắc cho sự sáng, đó mới là trãi nghiệm đáng sống.”Rồi hắn lấy ra một cái ly nhựa – loại ly rẻ tiền bán cà phê vỉa hè – rót rượu vào, nâng lênmời bảy con quái vật:“Uống với ta một chén.”Bảy luồng dục vọng sững sờ, rồi ngoan ngoãn thu nhỏ lại, chảy vào ly như bảy giọt mựcđen.Hắn uống cạn.Từ đó, tam giới đồn đại:Có một kẻ đã nuốt cả Thất Tình Tham vào bụng mà không điên, không chết, cũng khôngthành ma.Hắn không ngồi thiền trên mây, không lập giáo phái, không nhận đồ đệ.Hắn chỉ thích ngồi vỉa hè, đi dép tổ ong, mặc áo thun ba lỗ, rít thuốc lá Điện Biên, uống càphê sữa đá tám nghìn đồng, và đánh cờ tướng với mấy ông già về hưu.Hắn nói:“Thành Thần thì dễ, làm Người mới khó.Ta muốn thử làm một con người thật sự, xem cái khổ của nhân gian có vị gì mà ai cũng sợ.” Ngày hắn quyết định xuống núi, hắn tìm đến **Vô Danh Lão Nhân** – kẻ duy nhất từngthắng hắn nửa nước cờ từ ba vạn năm trước.Hắn đặt cái ly nhựa cà phê đã cạn lên bàn đá:“Phong ấn toàn bộ pháp thuật và linh lực của ta.Nhét hết vào cái ly này.Cho ta một thân xác phàm nhân rách nát nhất: biết đau lưng, biết đói bụng, biết thèm gái,biết nhục nhã, và biết khóc.”Vô Danh Lão Nhân trố mắt nhìn hắn như nhìn một kẻ điên. Lão nhìn thẳng vào mắt TiêuDao Tử, giọng lạnh tanh, chậm rãi:**“Ngươi chắc chứ?****Ta nhắc lại lần cuối:****Phong ấn này không phải trò đùa.****Nếu thân xác phàm nhân kia chết trước khi ngươi đắc đạo lần nữa,****Nguyên thần của ngươi sẽ bị luật luân hồi phàm trần nuốt chửng.****Không còn là Tiêu Dao Tử. Không còn ký ức.****Không còn con đường quay về.****Ngươi sẽ đầu thai làm kiếp heo, kiếp chó, kiếp người khốn nạn hết đời này qua đờikhác,****vĩnh viễn không bao giờ nhớ ra mình từng là ai.****Đó là cái giá thực sự của việc ‘chơi thật’.”**Lão dừng lại một nhịp, nhìn sâu vào mắt hắn:**“Ngươi vẫn muốn chứ?”**Tiêu Dao Tử cười, nụ cười toe toét như thằng điên thực thụ, gật đầu:**“Muốn chứ.****Chính vì thế mới đáng để chơi.****Nếu ngay cả cái chết vĩnh viễn của linh hồn ta cũng không làm ta sợ,****thì ta mới thật sự tự do.”**Vô Danh Lão Nhân thở dài đánh thượt một cái, lắc đầu:**“…Điên. Điên thật rồi.**Giờ ngươi muốn biến thành con kiến giữa thời mạt pháp?Nếu ngươi rơi vào ma đạo, nếu ngươi bị dục vọng nuốt chửng khi không còn pháp lực,nguyên thần của ngươi sẽ sa đoạ vạn kiếp bất phục!”Tiêu Dao Tử ngửa cổ cười lớn, tiếng cười vang động cả mây ngàn:“Chính vì thế mới vui!Ta muốn biết: khi ta chỉ là một thằng nghèo hèn, bị người đời khinh bỉ, bị đồng tiền đè bẹp,bị người yêu bỏ rơi… Liệu ta còn có thể cười được không?Liệu ta còn có thể biến bùn lầy của cuộc đời thành đóa hoa sen được không?”Hắn gõ ngón tay lên cái ly nhựa:“Phong ấn thật chặt, để khi ta đắc đạo lần nữa vượt qua cả ông ta sẽ tự mở nóKhông cửa hậu. Không đường lui.Ta muốn chơi thật.”Vô Danh Lão Nhân thở dài, lắc đầu, rồi giơ tay tung ra kết ấn.Thần quang Tiêu dao tắt ngấm.Cơ thể tiên khí phi phàm của hắn co rút lại, trở thành một người đàn ông 32 tuổi, da sạmnắng, mắt thâm quầng, trên người toả ra mùi mồ hôi chua loét của trần tục.Hắn – giờ là **Trần Lạc** – lảo đảo đứng dậy. Một cơn đau nhói chạy dọc sống lưng khiếnhắn nhăn mặt.Lần đầu tiên sau vạn kiếp, hắn biết thế nào là đau đớn thể xác.Nhưng hắn lại cười. Nụ cười méo xệch vì đau, nhưng đôi mắt sáng rực:“Đau thật… Tốt lắm!Kiếp này ta sẽ sống như phàm nhân, lặn ngụp trong vũng bùn như phàm nhân.Rồi khi ta tu luyện lại, trở thành Thần lần nữa, ta sẽ quay lại đây để thắng ông 1 bàn cờ!”Vô Danh Lão Nhân bật cười ha hả:“Được! Ta chờ ngày đó. Đừng chết ở gầm cầu đấy.”Vô Danh Lão nhân quơ phất trần 1 cái dịch chuyển Tiêu Dao xuống cõi phàm trần Năm2025.tiêu dao cảm thấy lạ lẫm mơ hồ chưa biết phải làm gì, anh dạo bước trong không gian mớinày đến khi cảm thấy bụng đóiTrần Lạc bước tới xe bánh mì, cúi đầu:“Cho con thiếu một ổ sau này sẽ trả gấp nhiều lần”Bà chủ xe cười khẩy, đưa ổ thừa, miệng lẩm bẩm:“ ừ ,Ăn đi cho đỡ đói.”Trần Lạc nhận ổ bánh mì, cắn một miếng, rồi…Ngay lập tức bà quay ra mấy con mụ bán nước gần đó, cười hô hố:“Nghe chưa? Xin ăn còn bày đặt!”“Nhìn mặt là biết nằm gầm cầu tối nay rồi!”“Đúng là đồ ăn hại!”nghe đưoc trần lạc đáp“Ha ha ha…Cái bánh mì này quý, hay tình người quý? Các bác muốn được người đời tôn trọng vì cái bánh mì 10 nghìn này,hay vì cái bản chất thật của mình?”có người nói “ à , anh ta nói cũng có lý đó chứ”Mấy con mụ im bặt một giây, rồi phá lên cười lớn hơn:“Thằng này điên rồi!”“Nói lảm nhảm gì vậy trời, chẳng ai hiểu!”“Đúng là đồ ăn mày còn triết lý!”Trần Lạc cười lớn. Nụ cười không buồn, không giận, chỉ có lòng thương xót sâu thẳm. Hắnquay đi, lớp vỏ nhục nhã họ trao cho hắn dường như đã bị lau sạch bởi chính nụ cười ấy.Tiêu Dao Tử đã chết.Giờ chỉ còn 1 Trần Lạc lưng đau, ví rỗng.Không để thành Tiên.Không để thành Ma.mà để vượt qua giới hạn** “Địa ngục à? Hương vị này… sẽ giúp ta mạnh lên gấp bội.”Trần Lạc vừa quay lưng bước đi, bỗng một chiếc Vision trắng bóng đỗ kịch ngay bên lề.Cô gái bước xuống, váy bó sát hiệu cao cấp, giày đỏ Louboutin, tóc Highlight nâu sữa xoănlọn to, mùi nước hoa Baccarat Rouge 540 đắt đỏ phả ra cả mét.Bên cạnh là gã bạn trai điển trai, áo phông Fear of God, tay đeo Rolex Daytona rainbow,khoác vai cô đầy sở hữu.Cô gái vừa livestream bán hàng online, vừa nhăn mặt vì mùi dầu mỡ vỉa hè:“Trời ơi chỗ này dơ quá anh ơi!”Trần Lạc lặng lẽ đi ngang qua, dép tổ ong lẹp kẹp, áo ba lỗ lấm lem mồ hôi, tay vẫn cầmnửa ổ bánh mì thừa.Cô gái liếc một cái, che mũi, buông luôn câu khinh khỉnh:“Tránh ra chút cho người ta thở với!”Trần Lạc không dừng bước, cũng chẳng nhìn cô thêm lần nữa.Chỉ thoáng nói một câu, giọng đều đều như gió thoảng, nhưng từng chữ rơi xuống vỉa hènóng ran:“Con chim son được nuôi trong lồng vàng, ngày ngày chỉ việc hót cho người ta nghe, lôngthì đẹp thật.Nhưng con đại bàng dù gió mưa bão bùng, dù đói rét tả tơi, vẫn tự tung cánh chọn núi nàođể đậu, chọn mồi nào để ăn.Cô chọn làm chim son, hay làm đại bàng…là do trái tim cô tự quyết định.”Nói xong, hắn bước tiếp, bóng lưng gầy gò khuất sau dòng người. Cô gái đứng chết trân giữa đường.Câu nói ấy như một nhát dao mỏng, cắt ngọt vào đúng chỗ đau nhất.Cô chợt nhớ đến thằng bạn trai cũ – thằng từng chở cô đi học bằng chiếc Wave cà tàng,từng nhịn ăn sáng để mua cho cô cốc trà sữa 15 nghìn – rồi cô đá nó chỉ vì “nó không đủtầm”.Gã bạn trai hiện tại vẫn đang cười cười, vuốt tóc cô:“Đi thôi em, anh mới đặt bàn nhà hàng trên tầng thượng, view toàn thành phố.”Cô gái lặng lẽ gỡ tay gã ra.Không hét, không khóc, chỉ nhẹ nhàng nói một câu:“Em muốn làm đại bàng.”Rồi cô lên xe, nổ máy, phóng đi mất trong ánh mắt ngơ ngác của gã trai cùng chiếc Rolexđeo trên tay giờ trông thật… lố bịch.Còn Trần Lạc đã đi xa, chỉ khẽ nhếch mép, lẩm bẩm một mình:“Chim son hay đại bàng…Cuối cùng cũng chỉ là chim.Nhưng ít ra, có kẻ đã chịu bung lồng.”—Trần Lạc vừa bước vào khu nhà xưởng cũ, mùi dầu máy với mùi mồ hôi đàn ông trộn lẫnnồng nặc.Hắn mới làm ngày thứ nhất, chân tay còn lóng ngóng, nhưng miệng vẫn cười cười như cũ.Giờ nghỉ trưa, phòng điều hòa còn thừa ba cái ghế bố.Hắn vừa đặt lưng xuống thì mụ tổ phó tên Hường đã ré lên:“Ê thằng kia! Phòng này không dành cho thứ dơ bẩn như mày!Mùi hôi như heo, nằm ngoài hành lang hít cát bụi cho tao, nắng chang chang cho tỉnh!Đừng để tao phải nói lần hai!”Trần Lạc ngồi dậy, gãi gáy, giọng nhẹ nhàng:“Chị ơi, ăn nói cho đàng hoàng chút đi.Mình lớn cả rồi, chứ có phải con nít đâu mà kỳ thị nhau thế?”Mụ Hường trợn ngược mắt, lập tức rút điện thoại:“Ủa mày lên giọng hả con?Thằng em tao đang ở cổng đểu đây nè, mày ngon thì ra ngoài kia nói chuyện với ngườilớn!”Chưa đầy ba phút, gã em trai mụ (tóc nhuộm vàng khè, xăm trổ đầy tay) dẫn theo nămthằng nữa, đứa cầm gậy ống nước, đứa cầm tuýp sắt, mặt mũi bặm trợn xông vào nhàxưởng. Gã vàng khè chỉ tay vào mặt Trần Lạc:“Mày vừa nói chuyện kỳ thị với chị tao hả con?Quỳ xuống xin lỗi, không thì hôm nay mày không còn nguyên cái xương nào tao thua!”Năm thằng kia lập tức giăng hàng, gậy gộc vung vung trên không, tiếng kim loại va nhauxoang xoảng.Cả xưởng im phăng phắc. Mấy công nhân khác cúi gằm mặt, giả vờ ngủ, không ai dám hohe.Trần Lạc đứng thẳng dậy ko có vũ khí trong tay nhưng mặt anh cúi gầm tư thế của một kẻtrầm mặc sẵn sàng phản công bất cứ kẻ nào muốn hại mình .Lẽ nào anh đã quên mình ko còn pháp thuật nữa…
Hết
hãy bấm mua ngay để xem tập tiếp theo