Nền trời của hành tinh nguyên thủy này được xé toạc bởi hàng trăm ngọn tháp bằng đá và cây cổ thụ bị bẻ cong, tất cả đều hướng về một Kim Tự Tháp trung tâm vĩ đại, một công trình thách thức trọng lực được xây nên từ máu, mồ hôi và sự sùng bái tuyệt đối.Bên dưới, hàng triệu người bản địa đang quỳ rạp, tiếng khóc than của họ hòa thành một bản giao hưởng bi thương vang vọng khắp các thung lũng. Họ khóc cho vị Thần-Sáng-Tạo của mình.Trên đỉnh tháp, trong một căn phòng lộng lẫy dệt bằng tơ quý và vàng ròng khai thác từ lõi hành tinh, hắn nằm đó. Làn da nhăn nheo, hơi thở đứt quãng, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự xảo quyệt chưa bao giờ tắt.Hắn từng là kẻ hèn hạ nhất trong phi hành đoàn. Một kỹ sư cấp thấp chuyên làm chui, bị mọi người trên con tàu thiên hà Odyssey xa lánh và khinh bỉ.Bây giờ, hắn là một vị thần. Kẻ thống trị tuyệt đối của cả một thế giới.Những giọt nước mắt lăn dài trên gò má già nua của hắn. Đám đông bên dưới nghĩ rằng vị Thần của họ đang khóc vì thương xót chúng. Nhưng không. Hắn khóc vì một nỗi đau khổ tột cùng: Sự cô độc của kẻ nói dối.Hàng triệu kẻ tôn thờ hắn, nhưng không một ai hiểu hắn. Chúng tôn thờ một hình ảnh hắn tự bịa ra—một đấng cứu thế từ các vì sao. Chúng không bao giờ thấy được bản chất thật: một kẻ sống sót ích kỷ.”Phụ thân!”Đứa con trai của hắn—cao lớn, hoàn mỹ, mang dòng máu lai giữa Trái Đất và hành tinh này—bước vào, quỳ xuống bên giường. Đứa con này đã được nuôi dạy để tin rằng mình là á thần, là người kế vị.Bằng chút sức lực cuối cùng, vị “thần” già nua đưa bàn tay run rẩy, trao cho con trai mình một cuốn sổ dày, bọc da, cũ nát—thứ duy nhất hắn giữ lại từ con tàu bị nạn.”Tất cả… đều là dối trá,” hắn thì thào.Đứa con trai sững sờ.”Chúng… tôn thờ sự giả dối, con trai ta. Nhưng sự giả dối là sức mạnh.” Hắn ho sặc sụa. “Ta đã ban cho chúng mục đích: tài sản, địa vị, sự an toàn… Nhưng ta không dạy chúng sự thật. Vì sự thật không thể cai trị.”Hắn ấn cuốn sổ vào tay con. “Đây… là ‘Sáng Thế Ký’ thật. Không phải những lời ta ban cho chúng. Đây là di sản của ta. Nó sẽ dạy con cách làm bá chủ thế giới này… và cả những thế giới khác.”Vị thần hấp hối trút hơi thở cuối cùng. Tiếng gào khóc bên ngoài như xé tan bầu trời.Người con trai, trong sự bối rối và đau đớn, đã mở cuốn nhật ký ra. Nét chữ đầu tiên không phải là lời sấm truyền thiêng liêng, mà là một nét chữ nguệch ngoạc, đầy tức giận:Ngày 452, Tàu Odyssey.Chúng nó phát hiện ra rồi. Lũ sĩ quan đạo đức giả.Chúng nó tìm thấy kho tài nguyên dự trữ ta đã biển thủ, và quan trọng hơn, chúng phát hiện ra ba con bé tiếp viên ta đã ‘thuyết phục’ trốn trong khoang hàng cá nhân của ta. Lũ khốn đó đã họp phi hành đoàn và lôi ta ra bêu riếu. Chúng tước bỏ tên thật của ta. Từ hôm nay, trong sổ ghi chép của tàu, chúng nó gọi ta bằng một cái tên duy nhất: “Thằng Gian Manh”.Ta thề, nếu có cơ hội, ta sẽ khiến tất cả chúng phải trả giá…
còn tiếp
