Nhật Ký Của Kẻ Gánh Vác Lương Tâm Thời Đại
Ngày 1: Phải Dấn Thân Vào Nơi Dơ Bẩn Nhất
Hôm nay, tôi lại đi vớt cống để làm mẻ dầu ăn giá rẻ mới nhất. Đúng là một công việc đầy đức hy sinh! Mẹ thằng bé hàng xóm thấy tôi thì bịt mũi bỏ chạy. Thật đáng thương cho những tâm hồn yếu đuối, không chịu được gánh nặng của lòng tốt. Người đời thấy cống rãnh là bẩn thỉu, tôi lại thấy đó là con đường của một bậc thánh nhân. Phải dấn thân vào nơi hôi thối nhất để mang lại ánh sáng cho người nghèo. Mẻ dầu vớt từ cống này, vàng óng và sánh mịn, chính là tấm lòng từ bi của tôi dành cho những mảnh đời bất hạnh. Họ chê dầu gây đau bụng ư? Đó là do thân thể phàm tục của họ chưa quen để đón nhận “lộc” từ bi mà thôi! Họ hoàn toàn không hiểu công sức và kỹ thuật siêu đẳng biến than thành vàng của tôi
Ngày 7: Lừa Đảo Chính Là Lòng Yêu Nước Chân ChínhCon mụ bán rau dám bảo tôi lừa đảo khách du lịch. Tầm nhìn thiển cận! Tôi bán cho bà Tây cái mũ lá rách giá 500 nghìn, rõ ràng là tôi đang dạy cho họ một bài học về sự trân trọng. Phải để cho bọn tư bản giãy chết thấy rằng, một mảnh rách của đất nước này cũng đáng giá ngàn vàng. Tôi “chém” họ càng đau, lòng tự tôn dân tộc càng được nâng cao. Tiền bạc chỉ là phương tiện để thực thi lẽ phải. Số tiền lừa được này, à không, số tiền “giáo dục” được này, tôi sẽ dùng để tiếp tục những sứ mệnh cao cả khác.
Ngày 15: Ăn Chặn Từ Thiện Là Để Phụng Sự Nhiều HơnNghe thằng Tèo khoe giúp bà cụ neo đơn mà tôi phì cười. Giúp một người thì được cái gì? Đạo đức của tôi là phải có tầm nhìn chiến lược! Tôi đứng ra kêu gọi quyên góp hàng tỷ đồng, và đương nhiên, tôi phải bỏ túi vài trăm triệu làm “phí công đức”. Phải có thực mới vực được đạo chứ!Vì nếu không làm vậy, sao có lời, sao giàu, sao nuôi sống mấy anh nhà báo để được tung hô khen ngợi lên chín tầng mây? Mà khi tôi giàu, tôi được tung hô, thì tiếng nói của tôi mới có sức nặng, mới kêu gọi được nhiều hơn. Tôi ăn chặn một ít, nhưng lại tạo ra giá trị lớn hơn cho cộng đồng. Đó là một sự hy sinh thầm lặng mà lũ đầu óc đơn giản thiển cận, chỉ biết cho đi mà không biết tính toán, sẽ không bao giờ hiểu nổi.
Ngày 30: Ta Là Chân LýSau tất cả, tôi nhận ra mình là hiện thân của một thứ đạo đức siêu việt. Người đời gọi hành động của tôi là “vớt cống”, “lừa đảo”, “ăn chặn”. Tôi gọi đó là “phụng sự”, “yêu nước”, và “tối ưu hóa lòng tốt”. Họ bám víu vào những định nghĩa đạo đức cũ rích, còn tôi kiến tạo nên một chuẩn mực mới, nơi Lương Tâm và Lợi Nhuận là một. Sự giàu có của tôi chính là phần thưởng của vũ trụ dành cho kẻ dám sống đúng với chân lý tối thượng này.À, cái cống hôm nay nước đen và đặc quánh hơn mọi ngày. Tuyệt vời! Nguyên liệu càng “chất lượng”, tấm lòng từ bi của mình gửi gắm càng thêm trọn vẹn. Con đường của một người sống vì lẽ phải đúng là luôn được ơn trên phù trợ bằng những cách không ai ngờ tới. Và sự giáu sang của tôi là bằng chứng tuyệt đối cho lòng tốt mà kẻ nghèo hèn không bao giờ hiểu được!!!

[Lưu ý]: đây là 1 tác phẩm châm biếm, nhằm phơi bày tư duy ngụy biện, không cổ xúy cho hành vi lừa đảo đầu độc xã hội

