Truyện hài : nhật ký kẻ tự huyễn

Truyện hài : nhật ký kẻ tự huyễn

NHẬT KÝ CỦA ĐẤNG GIÁC NGỘ NIỀM TIN

Lời Mở Đầu

Ta đã học tập và chiêm nghiệm cả một đời để thấu tỏ được một chân lý tối thượng: Sự thật không sinh ra niềm tin. Chính niềm tin mới sinh ra sự thật. Cả cuộc đời này ta đã thất bại, nhưng từ khi ta  biết tin tưởng tuyệt đối vào bản thân ta, vào sự trong sạch và đúng đắn trong mỗi hành động của mình, và dùng chính niềm tin sắt đá đó để “truyền cảm hứng” cho mọi người, kết quả là tất cả mọi người tin tưởng ở ta và bầu ta làm tổ trưởng dân phố. Vậy nên, ta không cần suy nghĩ nhiều. Suy nghĩ nhiều, đắn đo, cân nhắc là dành cho những kẻ yếu đuối, những tâm hồn còn đầy hoài nghi. Khi niềm tin của ta đã vững như thái sơn, thì mọi hành động của ta đều tự khắc là chân lý, mọi lời nói của ta đều tự khắc là đạo đức.

Cuốn nhật ký này chính là ghi lại hành trình ta dùng niềm tin tuyệt đối của mình để soi rọi cho thế giới u mê này. Mọi chuyện bắt đầu từ những việc nhỏ nhặt nhất…

NHẬT KÝ CỦA ĐẤNG TOÀN THIỆN

Ngày 5 tháng 3 năm 2025 Quán trà của ta hôm nay lại có một vị khách thú vị. Một cô bé trông có vẻ được nuông chiều, môi tô son đỏ chót, vừa uống một ngụm trà “thời gian” của ta đã vội chau mày. “Trời ơi, trà gì mà thiu rồi chú ơi!”, nó nói, cái giọng a dua như thể vừa phát hiện ra một tội ác tày trời. Ta không giận, ta chỉ thấy thương hại. Ta từ tốn lắc đầu, thở dài một tiếng. “Con gái à, sống ở đời mà kén chọn quá thì tự mình làm khổ mình thôi.” Nó ngớ người ra. Ta biết, nó mong chờ một lời xin lỗi, nhưng ta lại cho nó một bài học. Ta chỉ vào ly trà, giải thích rằng nó không phải “thiu”, mà là “hương vị lên men tự nhiên”. Ta nói về các tầng enzyme, về cái hậu vị ngọt dịu ẩn sau vị chua thanh mà chỉ người tinh tế mới cảm nhận được. Nó nghe xong, mặt đỏ bừng, có lẽ là vì xấu hổ cho sự nông cạn của chính mình. Nó trả tiền rồi vội vã rời đi như chạy trốn. Ta mỉm cười. Lại thêm một tâm hồn được ta khai sáng, dù nó chưa đủ trình độ để nhận ra điều đó. Bán trà không chỉ là để kiếm sống, đó là sứ mệnh gột rửa vị giác và tâm hồn cho những kẻ còn đang bị sự hào nhoáng bên ngoài che mắt.

Ngày 15 tháng 4 năm 2025

Niềm tin của ta hôm nay lại được thử thách bởi những kẻ phàm tục. Ta tin rằng trà “thời gian” của ta, được ủ qua đêm để đạt đến hương vị lên men tự nhiên, là một tuyệt phẩm. Ấy thế mà có kẻ lại dám gọi đó là trà “thiu”Ta không tranh cãi. Ta chỉ dùng niềm tin của mình để truyền cảm hứng cho họ. Ta giải thích về các tầng enzyme, về hậu vị ngọt dịu. Ta còn tìm được một lô kẹo ngoại hạng đã qua hạn sử dụng vài tháng, một loại kẹo “vintage” với vị ngọt trầm lắng. Ta tin nó là một món quà quý, và ta “tặng” nó cho chính những người đã chê trà, như một cơ hội thứ hai để họ giác ngộ. Có đứa ăn xong còn kêu đau bụng. Ta tin rằng đó là cơ thể chúng đang được thanh lọc. Niềm tin của ta đã biến một lời chê bai thành một bài học về lòng biết ơn.

Ngày 10 tháng 6 năm 2025

Từ ngày được bà con tín nhiệm bầu làm tổ trưởng, ta thấy trách nhiệm của mình càng thêm nặng nề. Và ta cũng thấy rõ hơn ai là người sống có cái tâm, ai thì không. Sáng bà Ba nhà số 5 mang qua cho miếng ba rọi quay da giòn rụm. Chiều anh Tư sửa xe biếu chục trứng gà so. Ta không cần những thứ này, nhưng ta hiểu, đó là cách vũ trụ đáp lại cái đức độ của ta. Người ta hay nói “của biếu là của lo”, thiển cận! Ta gọi đây là “của quý là của đáp”. Ta sống đức độ, lan tỏa phúc khí, thì việc người dân cảm nhận được mà mang quà tới là chuyện thuận lẽ tự nhiên. Chỉ riêng cặp vợ chồng trẻ nhà cuối hẻm là sống không biết trước sau. Cả tháng trời không một lời hỏi thăm, không một nải chuối biếu xén. Nhìn cách ăn ở là biết ngay đạo đức đã xuống cấp. Ta dám chắc chúng nó làm ăn không khá lên nổi. Sống mà không có cái tâm biết ơn người ngày đêm gìn giữ sự bình yên cho mình, thì làm sao mà có hậu được?

Ngày 25 tháng 6 năm 2025

Cái nghiệp nó vận vào thân ngay. Sáng nay ta đi kiểm tra tạm trú, nhà cặp vợ chồng trẻ trình ra một xấp giấy tờ nhàu nhĩ. Ta chỉ nhẹ nhàng hỏi về giấy xác nhận độc thân trước khi kết hôn. Thằng chồng mặt nghệt ra cãi lý. Ta chỉ cười, lòng thầm nghĩ: đúng là tuổi trẻ nông nổi. Ta không hề hành hạ chúng nó. Ta chỉ đang ban cho chúng một “phép thử” về sự kiên nhẫn. Ta yêu cầu chúng về quê xin lại giấy tờ, không phải vì quy định, mà là vì muốn chúng phải trải qua gian truân để học được chữ “Lễ”. Nhìn chúng nó lo lắng gọi điện, ta biết bài học đã bắt đầu có tác dụng. Gánh vác trách nhiệm khai sáng cho cả khu phố, đôi khi phải đóng vai ác. Nỗi khổ này, ai hiểu cho ta?

Ngày 20 tháng 7 năm 2025

Hôm nay, tại buổi họp tổ dân phố, ta đã có cơ hội gieo mầm chân lý đến đông đảo quần chúng. Nhưng không phải không có trở ngại. Khi ta vừa bước lên bục, thằng Hùng nhà cuối hẻm, một kẻ luôn mang trong lòng sự đố kỵ, đã đứng dậy thách thức ta. Nó oang oang nói về việc trà của ta làm người ta đau bụng.Một sự im lặng bao trùm. Đây chính là thời khắc của ta.Ta nhìn nó bằng ánh mắt của một lương y, rồi ôn tồn hỏi: “Hùng này, có phải trước khi uống trà của bác, cháu vừa ăn món gì chua không?”. Nó ngớ người ra, lắp bắp không trả lời được. Ta bèn giải thích cho cả hội trường nghe về khoa học vị giác, rằng lưỡi nó đã bị “nhiễu” vị nên cảm nhận sai.Nhưng ta không dừng lại ở đó. Ta ra hiệu, và người nhà ta mang ra những “bằng chứng” hùng hồn nhất: miếng ba rọi quay bà Ba biếu, giỏ trứng gà anh Tư cho. Ta giơ cao chúng lên.”Các vị nhìn xem! Tại sao có kẻ vì cái lưỡi bị nhiễu vị mà chê bai ta, trong khi rất nhiều người khác lại mang của quý vật lạ đến tận nhà để đáp lễ? Thấy chưa? Tôi sống tốt, nên người ta mới quý mến, quà cáp biếu đều đặn! Đó mới là thước đo đạo đức chính xác nhất, là sự công nhận của cả cộng đồng, chứ không phải cảm nhận sai lầm của một cái lưỡi đã ăn đồ chua!”Thằng Hùng cúi gằm mặt. Nó đã bị ánh sáng của chân lý và những bằng chứng không thể chối cãi này bịt miệng hoàn toàn. Ta đã chiến thắng.

Ngày 18 tháng 8 năm 2025

Cái chợ tạm ngày càng lộn xộn, một minh chứng cho sự vô kỷ luật của xã hội. Ta quyết định phải chấn chỉnh. Một cái bảng “CẤM ĐẬU XE – PHẠT 500K” được dựng lên kín đáo sau lùm cây bàng. Đây không phải là cái bẫy. Đây là một bài kiểm tra về sự quan sát. Một thanh niên mặt mũi bặm trợn đã sa vào “bài kiểm tra” của ta. Nó cãi rằng cái bảng quá nhỏ. Ta ôn tồn giải thích rằng mắt nó không thấy là do cái tâm nó còn hời hợt. Nó cứng họng. Ta cầm tờ 500 nghìn nó nộp phạt mà lòng nặng trĩu. Đây không phải tiền phạt, đây là “học phí cho bài học về kỷ cương”. Ta không thu lợi, ta đang giúp xã hội rèn luyện công dân. Vai trò ngọn hải đăng công lý này thật cô độc làm sao. Ta nói với mọi người rằng toàn bộ số tiền này sẽ được đưa vào “Quỹ Phát Triển Văn Hóa Khu Phố”. Một cái quỹ do chính ta quản lý, để sau này tổ chức các buổi nói chuyện đạo đức như hôm trước. Ta không tư lợi một đồng nào. Ta đang biến sự vô ý thức của họ thành nguồn lực để xây dựng văn minh.

Ngày 30 tháng 11 năm 2025

Hôm nay, ta cho mở chiếc hòm tôn niêm phong. Cả trăm triệu đồng! Một con số khổng lồ. Trước những ánh mắt nghi kỵ và thán phục, ta dõng dạc tuyên bố:”Toàn bộ số tiền này, một trăm lẻ tám triệu năm trăm ngàn đồng, sẽ được xung vào công quỹ để phục vụ lại cho chính bà con! Ta, với tư cách là người ngày đêm thực thi công lý, không hề lấy một đồng nào cho bản thân!”Cả hội trường im phăng phắc. Ta có thể cảm nhận được vầng hào quang đạo đức đang tỏa ra từ chính mình. Ai còn dám nghi ngờ ta nữa? Chỉ có một bậc thánh nhân, một người có trái tim vô ngã mới có thể từ chối một số tiền lớn như vậy. Sự trong sạch của ta đã được chứng minh một cách tuyệt đối.Nhưng rồi, sự chống đối bắt đầu. Chiều nay, bà Sau bán rau, đại diện cho mấy người bán hàng, rụt rè đến gặp ta. “Anh tổ trưởng ơi, anh làm căng quá, khách họ sợ không dám ghé nữa. Cả tuần nay chúng tôi ngồi nhìn nhau không chứ bán buôn được gì đâu. Anh nới tay cho chúng tôi nhờ…” Ta nhìn bà Sau, và cả những khuôn mặt lo lắng phía sau bà, với một ánh mắt đầy thương cảm. Họ vẫn chưa hiểu.Ta cất giọng, không to nhưng đủ để tất cả nghe thấy: “Chị sai rồi. Khách vắng đi không phải vì cái bảng của tôi. Khách vắng đi, là vì cái tâm của người bán chưa đủ thành, và cái tâm của người mua chưa đủ tầm.” Tất cả đều sững sờ. Ta giải thích tiếp: “Cái ‘ế’ mà các vị nói, tôi lại gọi đó là ‘sự sàng lọc’. Mảnh đất này đang tự mình thanh tẩy. Nó đang đẩy đi những người bán hàng chỉ biết đến lợi nhuận, những khách hàng chỉ biết đến sự tiện lợi hời hợt. Sự vắng vẻ này là một khoảng lặng cần thiết để thị trường này tái sinh.””Hãy xem đây là một cơn bão táp. Bão đến thì phải có cây đổ, nhà siêu vẹo. Nhưng sau cơn bão, chỉ những gì vững chãi nhất, tinh hoa nhất mới còn trụ lại. Tôi không phá nát cái chợ này. Tôi đang giúp nó lột xác để trở thành một khu chợ kiểu mẫu, một nơi chỉ dành cho những người bán hàng có tâm và những khách hàng biết trân trọng kỷ cương.” Ta nói xong rồi quay lưng bước đi, để lại sau lưng một đám người đang chết lặng. Ta biết họ không hiểu. Gánh nặng của một nhà cải cách luôn là sự cô độc. Nhưng ta chấp nhận. Để xây dựng một thế giới tốt đẹp hơn, đôi khi phải chấp nhận phá hủy đi những thứ cũ kỹ, mục ruỗng. Kể cả khi những thứ đó đang gào khóc dưới chân mình.

Ngày 3 tháng 1 năm 2026

Đã một thời gian ta không ra khu chợ. Hôm nay đi ngang qua, một cảnh tượng bình yên đến lạ thường hiện ra trước mắt. Không còn tiếng người mua kẻ bán ồn ào. Không còn xe cộ dựng ngổn ngang. Chỉ có những gian hàng đóng cửa im lìm và tiếng gió xào xạc thổi qua. Người ta gọi đó là “tan hoang”. Ta lại gọi đó là “sự thanh tịnh tuyệt đối”. Ta chợt nhận ra, đây mới chính là thành quả vĩ đại nhất của mình. Những quy định về kỷ cương, những bài học về sự quan sát mà ta đặt ra đã tỏ ra quá cao siêu so với những tâm hồn trần tục. Họ đã không chịu nổi ánh sáng của công lý. Những kẻ thiếu kiên nhẫn, những người mua bán bon chen, những tâm hồn xô bồ đã tự động bị đào thải khỏi mảnh đất này. Ta không hề thất bại trong việc quản lý khu chợ. Ta đã thành công trong việc thanh lọc nó. Ta đã biến một nơi ô hợp, hỗn loạn trở thành một thánh địa của sự im lặng và trật tự. Ta đã trả lại sự bình yên vốn có cho nơi này. Đứng giữa khu chợ hoang tàn, ta hít một hơi thật sâu. Không khí trong lành và thanh khiết lạ thường. Gánh nặng của một bậc thánh nhân cuối cùng cũng được đền đáp bằng một thành quả xứng đáng. Ta đã một mình tạo ra một thế giới tốt đẹp hơn.

HẾT

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *